Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
ột lúc sau, ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng vang lên giọng nói lười nhác mà đa tình của Tằng Tử Kiều: “Làm sao thế? Tối say không được hú hí bên cạnh Kỷ sư huynh, cảm thấy cô đơn không chịu được sao?”
“Sao lần nào cậu cũng sắc bén như thế chứ?” Cô bĩu môi, có điều khi đối diện với Tằng Tử Kiều, cô luôn cảm thấy tâm trạng thoải mái, dễ chịu hơn rất nhiều.
“Chả nhẽ mình sắc bén quá sao? Có điều mãi vẫn chưa bổ được cái đầu heo của cậu ra mà.” Tằng Tử Kiều trêu chọc cô bạn.
Viên Nhuận Chi nghiến răng ken két, than dài một tiếng rồi nói: “Tiểu Kiều, cậu bảo mình nên làm gì bây giờ?”
Tằng Tử Kiều là người duy nhất biết được tất cả mọi chuyện của cô. Sự việc phát triển tới cục diện ngày hôm nay, Viên Nhuận Chi thấy vô cùng khó chịu, mỏi mệt. kể từ khi nhận ra mình phải lòng Kỷ Ngôn Tắc, cô đã thay đổi, trở nên tham lam, chứ không còn phóng khoáng như lúc ban đầu khi giao ước cùng nhau.
Đầu dây bên kia, Tằng Tử Kiều im lặng một hồi lâu rồi mới nói tiếp: “Cậu hy vọng kết quả sẽ như thế nào?”
Viên Nhuận Chi bỗng nhiên im lặng không nói gì.
“Cậu muốn thế nào thì cứ nói như thế, đối với mình, cậu còn gì phải ngại ngùng không dám mở miệng chứ?”
Viên Nhuận Chi mím chặt môi rồi thì thầm lên tiếng: “Chính là kết quả mỹ mãn nhất, kể từ đây hoàng tử, công chúa có cuộc sống Happy Ending.”
“Vậy thì cậu bày tỏ cùng anh ấy đi!” Tằng Tử Kiều nói.
“Mình đi...tỏ...tỏ tình?” Viên Nhuận Chi không dám tin vào tai mình, lắp bắp nhắc lại.
“Nếu như đã cảm thấy dằn vặt như vậy, thì cậu hãy đi hỏi cho rõ ràng. Dù thế nào đi nữa cũng chỉ có hai kết quả sau đây: Khả năng thứ nhất là bị từ chối thẳng thừng, quan hệ sẽ kết thúc trước dự định. Khả năng thứ hai lại chia thành hai trường hợp, một là sư huynh đề nghị kéo dài thời gian, cho tới khi nào anh ấy hoặc cậu đề nghị chấm dứt quan hệ, kết quả lại quay về khả năng thứ nhất, sau đó kết thúc, hai là hai người sẽ có Happy Ending.” Đầu kia điện thoại, Tằng Tử Kiều vừa nói, vừa dùng bút vẽ ra biểu đồ kết quả.
“Mình...mình...” Viên Nhuận Chi vẫn lắp ba lắp bắp, mâu thuẫn một hồi lâu, rồi than dài một tiếng. “Tỏ tình...thôi đành bỏ qua.”
“Ok, nếu như cậu không hỏi, vậy thì trình tự mọi chuyện sẽ đi theo một cách khác. Chính cậu đã lựa chọn đợi chờ, kết quả cũng sẽ cho hai khả năng tương tự. Khả năng thứ nhất là quan hệ kết thúc đúng như giao hẹn trước kia. Khả năng thứ hai cũng chia thành hai trường hợp, một là sư huynh sẽ đề nghị kéo dài thêm thời gian, cho tới khi nào anh ấy hoặc cậu đề nghị chấm dứt, lúc này lại quay về khả năng thứ nhất, sau đó kết thúc. Trường hợp thứ hai chính là sư huynh sẽ tỏ tình, hai người sẽ có Happy Ending”. Tằng Tử Kiều chậm rãi, tự tin nói ra từng câu, từng chữ một, dần dần hoàn thành nốt biểu đồ tình cảm thứ hai.
Viên Nhuận Chi nghe thấy lời khuyên này của cô bạn liền hoàn toàn im lặng, không biết phải nói gì, sau đó, cô liền đưa lời phản kháng: “Tiểu Kiều, mình muốn cậu cho mình lời khuyên, tại sao cậu lại cứ như thể đang vạch định kế hoạch năm năm lần thứ nhất của Đại hội Đảng vậy. Những chuyện này có thể giải quyết theo cách đó được sao?” cô thật sự muốn khóc mà không còn nước mắt.
Ở đầu dây đằng kia, Tằng Tử Kiều lại bật cười rồi đáp: “Thật ngại quá, đây là bệnh nghề nghiệp của mình. Ha ha, có điều hai biểu đồ này chỉ cần cải tiến một chút, là có thể trở thành biểu đồ vạn năng, giải quyết phiền muộn tình yêu rồi đó. Cậu muốn có lời khuyên sao? ...ừm, được thôi, vậy tối nay mình sẽ làm thêm giờ hoàn thành nốt cái biểu đồ này, sau đó gửi đến hòm thư của Kỷ sư huynh, xem xem anh ấy trả lời thế nào?”
“Tiểu Kiều, tại sao mỗi lần mình vấp ngã, cậu toàn có thói quen chạy lại đạp thêm cho mình một cước thế?” gửi biểu đồ đó cho Kỷ Ngôn Tắc để anh chọn lựa, có khác gì với việc bảo cô bày tỏ tình cảm với anh chứ?
“Chi Chi, năng lực lí giải của cậu rõ ràng là có vấn đề, mình rõ ràng đang tận sức tận lực giúp đỡ bạn bè đấy chứ?”
“Giúp đỡ? Mình thấy hai mắt mình đã lòa rồi nên mới có một người bạn thân “tốt bụng” như cậu đấy!”
“Vậy thì cậu cứ ôm đôi mắt mù lòa của mình mà sống tiếp đi!” Anh trai gọi mình lăn lộn “chiến trường” rồi, chẳng thèm để tâm đến cậu nữa!”
Từ “nữa” vừa mới dứt, điện thoại cũng bị dập ngay tức thì.
Viên Nhuận Chi trợn to mắt nhìn vào chiếc di động mà không dám tin vào sự thật. Cái gì mà bạn bè chí cốt chứ? Lại còn “anh trai gọi mình lăn lộn chiến trường rồi”? rõ ràng hai anh em họ không có chút quan hệ huyết thống gì, rõ ràng cô rất căm ghét cách xưng hô “anh trai, em gái” đó, vậy mà còn gọi người ta là “anh trai mình”! Kể từ sau khi Tằng Tử Kiều mất trí, mọi cư xử, hành động của cô đều khác biệt với người thường, trở nên cầm thú hơn trước rất nhiều lần. Đứng trước một Tằng Tử Kiều như vậy, cô tự than không thể sánh bằng.
Bỗng nhiên tin nhắn di động vang lên, cô mở ra xem. Người gửi là Tằng Tử Kiều.
“Rốt cuộc là cậu lựa chọn thế nào? Thật ra, trong lòng cậu đã có đáp án từ lâu rồi. Cậu luôn phải biết rằng bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra điều bất ngờ, ngoài ý muốn.”
Cô gập di độn