Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.

ài đợi trong giây lát, tôi sẽ đi lấy ngay!” Chị giám đốc vừa nói xong, liền quay người đi vào gian phòng phía trong.
Trái tim của Viên Nhuận Chi đập loạn xạ, đôi mắt cứ dõi mãi theo bóng dáng của Giám đốc cửa hàng ban nãy, không biết chị ấy đang đi lấy thứ gì? Lẽ nào Thượng đế đã nghe được tiếng lòng của cô, vậy nên đã chỉ đường dẫn lối cho anh cầu hôn cô sao? Vài giây sau đó, chị Giám đốc cửa hàng liền mang một chiếc hộp khá lớn tới.
Viên Nhuận Chi vừa nhìn thấy chiếc hộp rất lớn kia, liền cảm thấy thất vọng não nề. Người ta vẫn thường hay nói “hy vọng càng nhiều thì thất vọng lại càng lớn”, mọi hy vọng của cô đều tan biến theo khói mây. Quả nhiên, do cô đã suy nghĩ quá nhiều, anh sao có thể tặng cô nhẫn kim cương để kết hôn được chứ?
Cô liền mím chặt môi, sau đó nói với anh: “Hôm nay đâu phải ngày lễ gì, tại sao lại tặng quà cho em?”
Kỷ Ngôn Tắc chẳng thèm để tâm, anh nói: “Vốn dĩ định để đến dịp Lễ Giáng sinh mới tặng em, có điều hôm nay em không vui, cho nên anh quyết định tặng trước luôn”.
Viên Nhuận Chi lại mím chặt môi thêm lần nữa.
Không vui? Cái mũi của anh đúng là còn thính hơn cả linh cẩu, còn biết hôm nay cô không vui cơ đấy!
Lúc này, chị Giám đốc kia liền mở hộp quà lớn ra rồi mỉm cười nói: “Viên tiểu thư, cô không biết có bao nhiêu nhân viên nữ trong cửa hàng chúng tôi ngưỡng mộ cô đâu. Kỷ tiên sinh tặng cho cô món quà vô cùng đặc biệt, tất cả đều chứa đựng tấm lòng chân thành của tiên sinh đấy!”
Chứa đựng tấm lòng chân thành của anh?
Viên Nhuận Chi khẽ nhếch mày lên, hai mắt nhìn vào món quà quái dị trước mặt. Phía trên cong cong uốn éo, có lẽ không phải là bạc mà làm từ bạch kim, chẳng khác chiếc máy điện tâm đồ trong bệnh viện, có các vạch chỉ, từng vạch, từng vạch một, tạo hình thù vô cùng kì quái. Phía dưới là một chiếc chân hình tròn, bên trên có một dãy đá lấp lánh, có điều không biết là đá quý hay là thủy tinh đập vụn.
Cô hoàn toàn không thể hiểu được thứ đồ được coi là “chứa đựng tấm lòng chân thành của anh” rốt cuộc là vật gì?
Cô liền hỏi: “Đây là cái gì?” Anh thật sự tặng cho cô, một con người yêu tiền bạc như mạng sống thứ đồ được làm từ “bạch kim” đắt tiền hay sao?
Kỷ Ngôn Tắc nghĩ một hồi rồi nói: “Hộp bát âm”.
“Hộp bát âm?” Cô kinh ngạc nhắc lại.
Chỉ là muốn tặng cho cô một chiếc hộp bát âm, tại sao lại phải làm mọi việc tới mức độ này, lại còn làm ra hình dạng kì quái lạ thường. Nếu như không phải được làm từ bạch kim, e là chẳng có chút giá trị nào cả.
Cô nhìn chiếc hộp bát âm quái dị kia, nghĩ xem phải chơi như thế nào. Kỷ Ngôn Tắc lại như nghe thấu tiếng lòng của cô, cầm chiếc hộp bát âm do đích thân anh thiết kế lên, khẽ xoay chiếc đáy tròn bên dưới, sau đó đặt lên mặt tủ kính của cửa hàng.
Chiếc hộp bát âm bị Viên Nhuận Chi đánh giá là quái dị này lại phát ra những tiếng nhạc du dương, lãng mạn, đây chính là giai điệu của bài hát Heatbeats.
Đôi môi cô khẽ rung lên, định nói gì đó nhưng đột nhiên lại không biết bắt đầu ra sao.
Chị Giám đốc kia liền vỗ tay, rồi mỉm cười: “Kỷ tiên sinh, Viên tiểu thư, thử hàng xong rồi, phải chăng là có thể gói lại?”
Chị Giám đốc liền gói chiếc hộp bát âm lại.
Viên Nhuận Chi nhìn chị Giám đốc gói ghém chiếc hộp thận trọng, cô liền quay sang nhìn Kỷ Ngôn Tắc bằng đôi mắt thâm tình, mím chặt môi một hồi lâu, rồi mới nói trái lòng mình: “Có phải anh thấy nhiều tiền quá không có việc gì làm? Nếu như là vậy lần sau cứ trực tiếp đưa tiền cho em là xong, em sẽ cảm thấy vui ngay”.
Sắc mặt Kỷ Ngôn Tắc hơi biến đổi, có điều mấy giây sau, nhanh chóng phục hồi vẻ bình thường. Anh nhận lấy hộp quà kia, nhoẻn miệng lên cười rồi nói: “Nếu em không thích thì thôi vậy, anh sẽ giữ lại!”
Viên Nhuận Chi không ngờ rằng anh nói giữ lại là giữ lại luôn, nhìn thấy anh cầm chiếc hộp đi ra khỏi cửa hàng vàng bạc đá quý, cô tức giận đến mức nghiến răng ken két.
Cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Biết ngay là anh sẽ như vậy mà!”
Lúc nãy không khí còn lãng mạn, nồng nàn, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã trở thành gió giật cấp ba, điều này khiến cho các nhân viên trong cửa hàng không khỏi ngỡ ngàng.
Chị Giám đốc vội vã khuyên giải Viên Nhuận Chi: “Viên tiểu thư, nếu như cô mang theo hơn ba triệu nhân dân tệ tiền mặt, một mình đi trên phố rất dễ bị người khác chặn cướp đấy. Nếu như thật sự bị cướp mất, cô nói xem có cảm thấy buồn không chứ? Có điều chiếc hộp bát âm này sẽ không gây ra phiền phức đó cho cô!”
“Hơn ba triệu?” Giọng nói của Viên Nhuận Chi đột nhiên cao vút lên.
“Đúng vậy, tổng cộng là ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn nhân dân tệ”. Chị Giám đốc gật đầu khẳng định.
“Cả thảy là ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn nhân dân tệ?” Giọng nói của Viên Nhuận Chi bỗng run run, khóe miệng bất giác co giật.
Trời cao đất dày ơi, sao anh có thể bỏ ra ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng chỉ để làm ra một chiếc hộp bát âm quái lạ thế này chứ? Thảo nào mà chị Giám đốc lại tán thưởng tấm lòng chân thành của anh. Tấm lòng chân thành trị giá ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng. Rốt cuộc cô nên khóc hay nên mỉm cư