Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.

g lại, mệt mỏi nằm xuống giường.
Bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra điều bất ngờ, ngoài ý muốn? Thật ra điều làm cô sợ nhất chính là “hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”!
Lúc này, tiếng chuông di động lại vang lên, chính là bài Heartbeats rất hay hôm trước. Kể từ hôm tình cờ nghe được bài này, cô liền đặt bài này làm nhạc chuông mỗi khi Kỷ Ngôn Tắc gọi đến.
Chỉ cần bài hát này vang lên, cũng đồng nghĩa với việc Kỷ Ngôn Tắc đang tìm gặp cô.
Vẫn còn chưa suy nghĩ xong chuyện về anh, thì anh đã gọi điện thoại đến rồi. Trái tim cô đập loạn nhịp, đưa tay ấn vào nút nghe rồi đặt di động bên tai, không nói tiếng nào.
Đầu dây bên kia Kỷ Ngôn Tắc cũng không nói tiếng nào.
Không khí im lặng này, ngoại trừ các tạp âm bên ngoài thì họ chỉ nghe thấy hơi thở của người kia.
Thời gian trôi qua rất lâu, lâu đến mức dường như bước chân cũng dừng lại.
Sau cùng, vẫn là Kỷ Ngôn Tắc phá vỡ không khí im lìm trước: “Tại sao em không nói gì?”
“Anh đâu cũng có nói gì chứ?” cô liền đáp lại.
“Anh đang đợi em nói chuyện trước.” Kỷ Ngôn Tắc liền nói.
“Vậy thì em cũng đang đợi anh nói trước đây.” Viên Nhuận Chi mím môi, sau đó cảm thấy căng thẳng, lần nào cô cũng như vậy cả.
“Lúc nãy gọi điện thoại cho em, nhưng máy bận.”
“Ừm, lúc ấy em nói chuyện với Tiểu Kiều.”
Kỷ Ngôn Tắc im lặng vài giây rồi nói tiếp: “Lúc nào em mới quay về hả?”
“Quay về đâu?”
“Em nói xem em định quay về đâu?”
“Anh bảo em quay về chỗ anh là em nhất định phải đến đó sao?”
“Vậy thì anh tới chỗ em nhé!”
“Tại sao ngày nào cũng phải quấn quýt bên cạnh anh, em cũng đâu phải bà xã của anh?” Cô chỉ là buột miệng nói ra, sau khi nói xong, hối hận vô cùng.
Không biết được anh đang nghĩ những gì, có lẽ sẽ tưởng là cô đang ép anh phải kết hôn cũng nên? Bây giờ, cô đã không còn suy nghĩ đơn thuần như lúc đầu nữa, cô không thể nào không để tâm, không yêu thương anh như trước kia. Thế nhưng quan hệ của hai người lúc này mập mờ khó đoán, ngay cả quan hệ là người yêu cũng không phải.
Tằng Tử Kiều giống như nói đùa, nhưng lại nhìn thấu đáo trình tự của tình yêu, còn cô thì lại chẳng thể nào lựa chọn được. Lúc này, cô bắt đầu hối hận, hối hận vì đã chấp nhận cái giao kèo nửa năm chết tiệt kia của anh, bây giờ, cô thật sự cảm thấy vô cùng khó chịu...
Thật là đáng chết, nước mắt không thể nào kìm nén được nữa, bật ra khỏi hốc mắt của Viên Nhuận Chi.
Cô thậm chí còn không dám sụt sịt, sợ rằng anh sẽ biết là cô đang khóc, điều duy nhất cô có thể làm lúc này là đưa tay lên che lấy khuôn miệng, cố gắng nhẫn nhịn không để nước mắt rơi thêm xuống. Có điều cô kiềm chế được nước mắt, chứ chẳng thể ngăn cản trái tim thôi đau đớn.
Anh im lặng vài giây rồi lại lên tiếng: “Mở cửa ra!”
Cô lặng người đi, giọng nói dường như không phải truyền ra từ điện thoại, tiếp đó cô lại nghe thấy tiếng chuông cửa.
Viên Nhuận Chi chạy ra cửa, thông qua lỗ khóa, cô nhìn thấy anh đang đứng ngoài cửa với khuôn mặt sầm sì.
Cô vội vã lau khô khuôn mặt, mở cửa ra liền thét thẳng vào mặt anh: “Anh chạy tới đây làm gì hả?”
“Mau đi theo anh!” Kỷ Ngôn Tắc đưa tay ra nắm chặt lấy cổ tay cô rồi kéo ra ngoài cửa.
Cô thét lên: “Muộn thế này rồi, anh còn kéo em ra ngoài làm gì chứ?”
“Đến nơi rồi em sẽ biết thôi!” Anh không quan tâm đến sự phản kháng của cô, lôi thẳng ra thang máy.
Cô đang định nổi đóa lên, thế nhưng ngay trước cửa thang máy có một đôi vợ chồng trung niên đang đứng. Cô đành phải nhẫn nhịn, tức giận, quay lưng lại phía anh, không thèm nhìn mặt nữa.
Xuống dưới hầm đỗ xe, cô lại bị anh nhét vào trong xe. Kỷ Ngôn Tắc khởi động máy, cho xe chạy thẳng về phía trung tâm thành phố.
Xuống khỏi xe, Viên Nhuận Chi vẫn bị Kỷ Ngôn Tắc kéo đi suốt cả đoạn đường.
Đứng trước cửa hàng bán vàng bạc đá quý lớn nhất thành phố này, Viên Nhuận Chi ngây lặng người đi.
Cô mím chặt môi, không dám tin vào mắt mình nữa, nên liên tục chớp mi. Tại sao anh lại đưa cô tới cửa hàng vàng bạc đá quý? Đàn ông dắt phụ nữ đến những nơi như thế này, hoặc là muốn mua đồ chuẩn bị kết hôn, hoặc là muốn lấy lòng của người vợ bé. Anh dắt cô tới đây là có ý định gì?
Kỷ Ngôn Tắc nhìn thấy cô ngây thần người ra, liền ôm lấy vai cô, mỉm cười đầy thần bí, sau đó khẽ thì thầm vào bên tai cô: “Anh có thứ muốn tặng cho em!”
Có thứ muốn tặng cho cô?
Lẽ nào là nhẫn kim cương?
Viên Nhuận Chi tiếp tục ngây ngô đi vào cửa hàng cùng Kỷ Ngôn Tắc, thế nhưng cô căng thẳng đến mức cả người cứng đờ lại, bàn tay ướt nhoẹt toàn mồ hôi. Trong đầu cô không ngừng vang lên câu nói: Lẽ nào, anh muốn tặng cô nhẫn kim cương? Lẽ nào, anh muốn tặng cô nhẫn kim cương? Lẽ nào, anh muốn tặng cô nhẫn kim cương?...
Giám đốc cửa hàng vừa nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc lập tức lại gần chào hỏi: “Xin chào, Kỷ tiên sinh!”
Kỷ Ngôn Tắc liền hỏi: “Thứ mà tôi muốn các anh chị đã chuẩn bị xong chưa?”
“Thật sự quá trùng hợp, hàng cũng vừa mới được mang tới mấy phút trước đó, tôi đang chuẩn bị gọi điện báo cho ngài ngày mai đến lấy hàng. Thật không ngờ, tối nay ngài đã tới lấy rồi. Xin ng