Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.
ời sung sướng trước tấm lòng chân thành của anh đây?
Chị Giám đốc lại mỉm cười nói thêm: “Có điều phải mất một khoảng thời gian nữa thì mới làm xong chiếc nhẫn được, bởi vì Kỷ tiên sinh kí hợp đồng quá muộn, thế nhưng, cửa hàng chúng tôi đảm bảo rằng sẽ đưa hàng tới đúng dịp Giáng sinh này!”
“Chị nói gì cơ? Nhẫn hả?” Khi nghe thấy từ “nhẫn” Viên Nhuận Chi cảm thấy vô cùng bàng hoàng.
“Hả? Viên tiểu thư không biết chuyện này sao? Trước khi hai người tới, Kỷ tiên sinh vừa mới kí hợp đồng cùng chúng tôi đấy!” Chị Giám đốc nhìn cô bằng ánh mắt quái lạ, sau đó lại mỉm cười đầy ái muội nói thêm: “Vậy nhất định là Kỷ tiên sinh định dành cho cô sự bất ngờ lớn rồi”.
“Cảm ơn chị nhiều!” Viên Nhuận Chi khó lòng che giấu được sự xúc động, vội vã chạy ra khỏi cửa hàng.
Khi bước ra khỏi cửa hàng, cô liền nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc một tay đút túi quần, một tay cầm hộp quà đựng hôp bát âm kia, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, chan chứa tình cảm.
“Kỷ Ngôn Tắc”. Cô gọi thẳng tên anh rồi bước nhanh về phía trước, đoạt lấy hộp quà trong tay anh rồi nói: “Đồ đã tặng cho người ta, mà anh còn mặt mũi giữ lại sao?”
Kỷ Ngôn Tắc quay sang nhìn những người đi đường, bất giác bật cười rồi nói: “Anh nhớ là lúc nãy có người nói rằng muốn lấy tiền mặt”.
“Tiền mặt? Anh muốn em vác số tiền ba triêu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng ra ngoài đường để kẻ cướp chém chết sao?” Cô ôm chặt lấy chiếc hộp bát âm kia vào lòng. Ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng! Ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng! Ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng! Cô cảm thấy xót xa vô cùng! Dùng ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng để mua một chiếc hộp bát âm nhỏ bé thế này, thật quá đỗi xa xỉ, có nhiều tiền quá thì cũng không nên lãng mạn đến mức độ này.
Được rồi, cô thừa nhận mình õng ẹo, rõ ràng vui chết đi được, vậy mà ngoài miệng vẫn cứ không chịu nhận.
Lúc nãy lại nghe chị Giám đốc cửa hàng kia nói anh vừa mới đặt làm nhẫn, cô kích động đến mức trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó sẽ là chiếc nhẫn như thế nào chứ? Tại sao anh lại phải lén lút đặt làm thứ này sau lưng cô? Liệu có phải làm để tặng cho cô không? Phải chăng anh dự định dùng nó để cầu hôn cô? Hay là thế nào đây?
Biết bao nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu cô, thế nhưng cô không dám lên tiếng. Đây không phải vì cô thẹn thùng, mà vì cô sợ hãi, bởi vì cô sợ sau khi hỏi anh rồi, sẽ nhận được đáp án là cô đã tự huyễn hoặc bản thân.
Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ là một người phụ nữ tự tin đầy mình, nói theo cách khác cô là người tự ti. So với Tằng Tử Kiều, cô không có nhan sắc mỹ miều, không có thân hình gợi cảm, không có trí tuệ siêu phàm. So với Tang Du, cô không có gia thế hiển hách, không có bối cảnh giàu sang, lại càng không có khí thế oai phong của một cường nhân. Cô thường xuyên tự hỏi bản thân có cái gì, rồi lại đau lòng nhận ra rằng mình chẳng có thứ gì hết. Cô chính là loại người bình thường nhất trên thế giới này, điều duy nhất cô biết chính là phải kiếm thật nhiều tiền, còn biết khắc phục khó khăn, trong nghèo khó tìm con đường kiếm tiền.
Kỷ Ngôn Tắc, ngoại trừ mỗi thói xấu thích trêu chọc, bắt nạt cô ra, thì chẳng khác nào một chàng hoàng tử đẹp trai cưỡi bạch mã, khiến cô chẳng dám đặt mình vào vị trí của một công chúa cao sang, xinh đẹp, nhiều lắm cũng chỉ có thể là một cô bé lọ lem đáng thương, tiền đồ mù mịt mà thôi.
Kỷ Ngôn Tắc cúi thấp đầu xuống, nhìn đôi giầy của mình, im lặng một hồi lâu, không nói lời nào.
Viên Nhuận Chi dõi theo từng cử chỉ, hành động của anh, còn anh thì không ngừng đưa mắt ra nhìn xung quanh tứ phía, giống như đang gặp điều mâu thuẫn gì đó.
Trái tim Viên Nhuận Chi bắt đầu đập loạn xạ. Sau vài lần tranh đấu, cuối cùng cô cũng đưa ra quyết tâm, chết thì chết, kết cục tồi tệ nhất chẳng qua là Game Over thôi! Trên thế giới này, làm bất cứ chuyện gì chẳng phải đều giống như đang đánh cược sao? Nếu thua cược rồi, cùng lắm là quay lại căn nhà nhỏ bé, tồi tàn của mình, thu người trong góc tối từ từ liếm láp vết thương mà thôi.
Thế là, cô liền ho khan một tiếng, đồng thời đưa ra lời dò thám: “Có phải anh định nói gì với em không?” Thật ra cô muốn hỏi anh là: “Có phải anh đã đặt nhẫn rồi không? Có phải anh định cầu hôn em không?”
Cô căng thẳng nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mi vừa dài vừa cong cụp xuống in bóng lên đôi mắt màu hổ phách của anh. Bỗng nhiên cặp mi đó cử động, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào cô, anh từ từ lên tiếng: “Anh muốn kết thúc mối quan hệ hiện nay!”
Lời nói của anh vừa dứt, Viên Nhuận Chi cảm thấy hai tai vang lên tiếng “u” dài, ngoài ra không còn nghe thấy bất cứ tiếng động nào khác nữa, ngay cả tiếng xe cộ bên đường cũng biến mất. Lúc này cô ngây thần người, huyết dịch toàn thân như ngưng đọng, không thể hô hấp nổi, cả người bất động tại chỗ.
Ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đồng được dùng để nói lời chia tay, ngay cả cơ hội đánh cược cũng không có, cô đã Game Over rồi…
Cô khép mi lại, ôm chặt chiếc hộp bát âm trong lòng hơn nữa, cố gắng điều hòa lại hơi thở, không ngừng chớp mắt, cố gắng mỉm cười, để cho mình