XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.

ng ta mắt đối mắt, mặt đối mặt.
Sau đó, hắn chậm rãi giơ tay lên. Ngón trỏ khẽ thổi qua nước mắt trên khóe mắt ta, mở miệng nói: “Xin lỗi…”
“Tôi không ý thức được…” Hắn an tĩnh mất một lúc.
Ý thức được cái gì? Ý thức được rằng mắt mù lái xe đạp rất nguy hiểm sao?
Đáy mắt hắn đột nhiên có một tia không được tự nhiên, khiến ta mê ly không ít, “Bởi vì tôi đã quen rồi, luôn luôn… một mình.”
Nước mắt lại tràn mi.
Ta nghĩ…
Không sao cả, sau này, anh đã có em…






Bạn Gái Tin Đồn
Sự tình sau này, ta cùng Nghiêm Tử Tụng đem xe đạp về trước, bởi vì nó rất đáng thương. Lớn tuổi rồi, ngay cả cái khóa để làm bạn cũng không có.
Hoàng Nhung biểu đệ nhìn thấy hai chúng ta thì rất ngạc nhiên. Nói hai chúng ta đã đói bụng rồi mà còn tìm việc để làm. Ta cười, đối đáp lại hai câu. Về phần Nghiêm Tử Tụng, sau khi nói với ta câu đó xong liền hoàn toàn rơi vào trầm mặc.
Sau đó, ta nghĩ con đường phải đi vẫn còn rất xa, nói sẽ bắt xe buýt. Nghiêm Tử Tụng cũng không có ý kiến gì khác, cứ vậy đưa ta ra xe. Ta nghĩ, hắn cũng là người nói được thì làm được, cho nên chắc cũng sẽ đưa ta về đến nhà.
Trên xe rất ít người, nhưng máy điều hòa bật nhiệt độ rất thấp, lại thêm quần áo ướt sũng làm cho ta đột nhiên rùng mình một cái, nhất thời cảm thấy rất lạnh. Ta xoa xoa hai tay, sau đó tùy ý tìm một vị trí ngồi xuống. Nhưng hắn lôi kéo bắt ta đứng lên, rồi đột nhiên mở miệng nói một câu: “Đổi đi, chỗ này máy điều hòa phả xuống rất lạnh.”
Sẽ không ư? Ta vẫn còn đang nhắm mắt, trong lòng thở dài. Cảm thấy hôm nay lực kháng đả kích thật sự bị giảm đi rất nhiều. Nhưng không sao, không trải qua mưa gió làm sao thấy được cầu vồng. Hít vào một hơi, sau đó trả thù bằng cách dùng sức đụng đầu vào vai hắn, “Không sao! Em sẽ không lạc đường đâu, sẽ luôn luôn đứng ở nơi mà anh có thể nhìn thấy được!”
Những người đón xe, thật ra cũng là như vậy đó. Mặc dù đứng chờ xe ở cùng một trạm, lên cùng một chuyến xe, chuyến xe này cũng có chung một điểm đến, nhưng chúng ta vẫn như trước, không bao giờ dám nói là chúng ta đi đến cùng một chỗ.
Bởi vì cái gọi là chung một điểm đến, thường thường là chỉ trạm dừng mà chúng ta lựa chọn sẽ xuống xe.
Cũng không có vấn đề gì, ta nghĩ, ít nhất thì bây giờ, nơi hắn và ta muốn đi, là cùng một chỗ.
Đến lúc đó ta sẽ tìm một ngày làm cho Nghiêm Tử Tụng và ta ngồi chung trên một chuyến xe buýt có lộ trình dài nhất. Từ khi bắt đầu lên xe ở cùng một chỗ, cho đến khi xuống xe cũng ở cùng một chỗ. Như vậy đền đáp lại, có lẽ sẽ mơ hồ cảm nhận được chúng ta bắt đầu có điểm chung…
Chỉ có điều, ta quả nhiên là tai nạn thể chất (sao chổi). Khụ, đại khái là xe buýt đang lúc chạy ngang qua một tuyến đường khá đông đúc, gặp phải một tình huống bất ngờ, tài xế hung hăng đạp phanh một cái. Theo quán tính, chúng ta tự động đều nghiêng người về phía trước, sau đó lại bắn mạnh ra phía sau. Ngay sau đó, phía trước chúng ta có một cô bạn mập mạp, có lẽ vì sắp đến trạm dừng rồi nên đã đứng lên, giờ phút này đột nhiên ‘A’ một tiếng, thét lên chói tai…
Toàn bộ áo váy của cô ta bị vướng vào một vật gì đó. Chỉ nghe “te rẹt”, cô bạn béo núc ních ‘ầm’ một tiếng ngã xuống đất, phơi bày cái mông tròn vo.
“Oa…” Hai đứa bé ngồi ở hàng ghế bên phải ta đồng thời kêu lên đầy cảm thán.
“Ai ui!” Ông lão kêu đau phụ cho cô ta.
Cái ghế ngồi chếch bên trái có một người nãy giờ vẫn đang say ngủ, giờ phút này vẻ mặt kinh hoảng, hoàn toàn mờ mịt.
Bất thình lình bị ngoại lực cùng thị giác tác động mạnh mẽ khiến ta tỉnh táo hẳn, cảm thấy cô nàng béo ú kia có phong cách tiếp đất mang đầy tính nghệ thuật! Còn Nghiêm Tử Tụng, cái trán đang dán trên tấm kính rít lên một tiếng ma sát kỳ quái.
Một lúc lâu, cô nàng béo ú ra sức đứng lên. Phản ứng đầu tiên là nhanh chóng nhặt lấy phần váy bị xé rách, che phủ lên phần cơ thể đã bị phơi bày một cách nghiêm trọng. Sau đó ồn ào nói “A a, không được nhìn, không được nhìn!” Sau đó nhìn quanh một lượt, đổi lại là bầu không khí yên lặng giả vờ giả vịt trong xe…
Nhưng mà, ánh mắt hung hăng nhỏ bé đó không sao ngăn cản được tinh thần ham học hỏi của đông đảo quần chúng. Mọi người vẫn tiếp tục dùng dư quang khóe mắt bắn phá không ngừng, mãi cho đến khi cô nàng xuống xe. Ta không phúc hậu chút nào, khóe miệng co rút. Quay đầu qua, lại phát hiện tầm mắt của Nghiêm Tử Tụng bất ngờ dừng lại ở chỗ cô nàng kia xuống xe. Ta không nhịn được, tò mò hỏi: “Anh nhìn thấy sao?”
“Ồ…” Hắn tằng hắng, quay đầu lại nhìn cửa kính, “Thịt…”
Oa oa, Yêu quái đại nhân, không phải ngài đói bụng đấy chứ…
***
Sau hôm đó ta liền bị cảm. Hơn nữa, hôm đó còn khóc rất nhiều rất nhiều, cho nên bị đau đầu, đau mắt, đau cổ họng. Mũi còn chảy nước không ngừng, đến mức chuyển sang nghẹt luôn. Nằm trên giường hai ngày, mẹ ta vẫn còn nói kháy ta. Nói mấy ngày nay ta ngủ một ngày một đêm, tiếng ngáy cuồn cuộn không dứt, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến thính giác của bà.
Chậc chậc, mẹ ta quả nhiên lấy chuyện đả kích