Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341237

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.

lên, may mắn tránh khỏi kiếp nạn.
Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Trước khi hắn kịp mở miệng, ta cướp lời: “Rất rõ ràng, là anh phản ứng chậm.” Rõ ràng vẫn có thể tránh được mà! Hơn nữa, trời mưa, ống quần vốn đã ướt rồi, vấn đề không lớn.
Nhưng vừa nói dứt, một chiếc xe container gào thét chạy qua, vừa vặn xảy ra va chạm với tán cây ven đường –
Trong tiếng xào xạc tuôn rơi, nước mưa xoạch xoạch đổ ào xuống đầu.
Tiếp theo, một cành cây khô đột nhiên từ trên cây rớt xuống, cũng vừa vặn rơi trúng ngay đầu hắn, tốc độ cực nhanh. Căn bản là ta không kịp ngăn cản, nhưng hẳn là cũng có gây được một chút lực cản. Khụ, ta đã nói rồi mà, hôm nay ông trời bị vợ ném vỡ đầu…
Không hổ danh là Yêu quái đại nhân, vẫn có thể trấn định như trước. Chỉ thấy hắn từ từ vương tay, nhẹ nhàng lau nước mưa trên mặt. Bất động như núi, chậm rãi mở miệng lại là nghiến răng gằn từng chữ: “Tuyệt đối là vậy.”
Ta híp mắt cười, trộm nghĩ: Lần đầu tiên gặp hắn, đại thụ bên cạnh hắn bị sét đánh trúng, chẳng lẽ cũng bởi vì hắn gặp phải ta nên mắc số con rệp sao…
“Được rồi,” Hắn đi được hai bước đột nhiên dừng lại, “Vì sao tôi lại phải cõng cô?”
Đúng ha, vì sao? Ta nắm cằm, chăm chú tự hỏi vấn đề này, lập tức vui vẻ, “Em biết này, vì anh yêu thương!”
“…” Hắn ý thức được ta đã không còn khóc nữa, bèn giơ tay lên gỡ tay ta ra, “Xuống đi!”
Ta không thể trụ được, bắt đầu trượt xuống, đành phải thò chân đứng vững. Sau đó hắn xoay người đối mặt với ta, “Có thể biến.”
Ta nhìn hắn cười cười, bắt đầu nhướng mày, ánh mắt lim dim mơ màng, vẻ mặt choáng váng, nghiêng người ngã vào người hắn, “Ui da ~ e xỉu rồi!”
Hắn kiên định giơ tay bắt lấy trán ta, vừa đẩy ta ra khỏi cự ly gần, không có ta tiếp tục ăn đậu hũ của hắn vừa nghiêm mặt nhíu mày, khóe miệng co rút, “Vừa rồi kỳ thật cô không khóc đúng không!”
“Không muốn nhắc đến nữa,” Ta mở mắt ra, nghiêm túc chăm chú, “Em đã xỉu rồi mà.” Ta cũng không tin một người mỗi ngày đều đến hồ nước cho cá vàng ăn lại có thể nhẫn tâm ‘thấy chết không cứu’.
“Cô…” Hắn hít vào một hơi, đoán chừng thạt sự bị ta nhiều lần làm cho không biết nói gì, “Đừng ép tôi…” Hắn tăng thêm vài phần nghiến răng nghiến lợi, “Ép tôi đánh người…”
Ách…
“Ô hô!” Đúng lúc này, bên tai truyền đến một giọng nói có phần phấn khởi: “Tư thế gì thế này? Chẳng phải là liếc mắt đưa tình đấy sao?”
Nhìn lại, Dư Hoàng Nhung miễn cưỡng nheo mắt nhìn, sau đó liếc nhìn ta với vẻ suy nghĩ, lại nhìn qua Nghiêm Tử Tụng đầy hứng thú, “Hai giờ kém cậu đã ra ngoài đi mua nước tương, đi gần hai tiếng đồng hồ rồi còn chưa chịu về. Tôi đợi lâu đến nỗi trứng luộc cũng đã nguội hết cả rồi!”
Sau đó đưa mắt ngó ta, khẽ hừ một tiếng, “Tôi nhận ra cô rồi, cô ở cùng phòng với cái tên bán nam bán nữ kia!” Lại quay đầu nhìn Nghiêm Tử Tụng, “Nghĩ không ra nha, anh họ, cậu thật sự đi hẹn hò hả!” Sau đó vươn tay đưa cho hắn một cái dù, “Uổng công tôi làm anh em của ngài, còn đích thân đi đưa dù cho ngài!”
Nghiêm Tử Tụng không tiếp, mà đẩy ta ra hẳn, sau đó thối lui một chút, chậm rãi nhíu mày, “Tôi không có đi hẹn hò.” Vẻ mặt nghiêm túc nhìn Dư Hoàng Nhung, “Tôi chỉ đi mua nước tương thôi.”
“Vậy tương đâu?”
“Trứng luộc xong chưa?”
“Nhảm nhí! Ăn rồi.”
“Cho nên, nước tương, tôi không mua.”
“…” Dư Hoàng Nhung trầm mặc mất một lúc, gật đầu, “Có đạo lý.” Sau đó ném cây dù qua chỗ Nghiêm Tử Tụng, “Vậy hai người cứ tiếp tục, tôi biến đây!”
Nghiêm Tử Tụng tiếp được, sau đó lại ném về phía ta.
Kết quả —
Hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo. Tên này mà đi lính, không khéo lại bắn trúng quân mình.
Đợi đến khi ta nhặt dù lên, hắn đã trực tiếp bỏ rơi ta, sải bước đi đến bên cạnh Dư Hoàng Nhung, thân thiết mở miệng: “Trong nồi còn trái trứng nào không?”
“Cậu còn chưa ăn sao?”
“Hai trái cậu đều ăn hết?” Yêu Quái đại nhân hỏi một đằng trả lời một nẻo.
“Nhảm nhí!”
“Vậy còn cải bẹ?”
“Hết từ hôm qua rồi.”
“Còn tương ớt Quế Lâm…” Hắn lại chần chờ, “Tôi nhớ rõ là…”
“Trước hôm khai giảng chỉ còn lại có một chút thôi. Hôm đó ăn bánh màn thầu, tôi lôi ra ăn hết rồi.”
“Chao…”
“Quá hạn.”
Nghiêm Tử Tụng rõ ràng có chút chán ghét, “Không thể ăn cơm trắng được.”
“Chờ một chút!” Ta càng nghe càng thấy hấp dẫn, bèn gọi bọn hắn lại. Đợi bọn hắn quay đầu lại rồi, liền trưng ra một nụ cười huy hoàng sáng lạn nhất. “Hay là, em…” Híp mắt, “Nấu cơm cho hai anh nha?”
“Cô biết làm cơm?” Dư Hoàng Nhung vô cùng hưng phấn.
“Đương nhiên!” Ta nói dối không chớp mắt.
Yêu quái đại nhân chậm rãi đút hai tay vào túi quần, hơi nhún vai, cau mày, giống như đang so sánh nặng nhẹ, “Vậy…” Sau đó còn chăm chú nhìn ta, “Nấu cơm xong thì biến đi.”
“Hắt xì!” Ta nhăn nhăn mũi, cười, “Không thành vấn đề!”
“…”
***
Chỗ ở của Yêu quái đại nhân và Dư Hoàng Nhung quả thật khá xa. Là một căn nhà trệt nằm trong vùng giải phóng cũ. Chỉ có một phòng khách, phòng bếp thông với WC khiến ta lý giải thấu đáo thế nào là nhà chỉ có bốn bức tường. Liếc mắt nhìn lên tường còn thấy có một lỗ thủng


Polaroid