Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.
. Thậm chí cả điện thoại cũng không có.
Trong phòng có một chiếc giường hai tầng, hai cái tủ quần áo, một cái quạt điện. Phòng khách bày một chiếc bàn cỡ trung và hai cái ghế. Không biết là đã được thu dọn rồi hay chẳng có gì để bày bừa mà trên bàn thấy trống trơn. Trong phòng mắc một sợi dây điện thòng từ cửa sổ vào để treo vài món quần áo. Phiêu đãng nhìn thấy mấy bộ đồ lót, trong đó còn có một cái màu đen bó sát người!
Ta thật muốn hỏi, ti vi đâu? Máy vi tính đâu? Sô pha đâu? Và cả điều khiển từ xa nữa, đâu rồi?
Chỉ có điều, ta không thể không nói. Hai tên con trai ở được như vậy cũng coi như rất ngăn nắp sạch sẽ. Không có bụi bặm cũng không bừa bãi. Liếc mắt xem qua một lượt, tuy rằng đơn sơ nhưng nhìn tủ quần áo, giường tầng kia cũng được sắp xếp rất gọn gang, sạch sẽ.
Thế như ngay cả tủ lạnh cũng không có…
“Thức ăn đâu?”
“Không phải đã nhận phụ trách nấu cơm sao?”
“…” Nhưng không bột đố gột nên hồ, ngay cả ta cũng cảm thấy khó khăn.
Sau đó Nghiêm Tử Tụng xách cái quạt bàn đi ra, suy nghĩ một chút rồi nói: “Ở đây không có máy sấy, cô cứ dùng quạt hong khô quần áo tóc tai trước đã.”
“Khụ!” Dư Hoàng Nhung trợn mắt, “Này anh, sẽ bệnh đó.”
“Tôi chưa từng bị bệnh.”
“Cậu là quái thú có được hay không! Khăn mặt đâu?”
“Đưa cho cậu?”
“…” Có lẽ vì trong nhà đột nhiên xuất hiện nữ sinh, Dư Hoàng Nhung có chút mất tự nhiên, “Nếu không, cậu đưa quần áo cho cô ta mượn đi?”
“Hôm trước cậu quên thu, tối hôm qua giặt rồi, vẫn còn đang phơi.” Sau đó hắn mới nhìn đến đống đồ trên dây phơi. Hí mắt dừng một chút, hình như nhìn thấy gì đó, lẳng lặng cất bước qua, bất động thanh sắc vơ cả đám đồ lót đem dấu đi.
Ta cười cười: “Không sao, em biết đường rồi. Em về trước đây, tối đến sẽ mang thức ăn đến cho các anh.”
“Được.” Dư Hoàng Nhung nhún nhún vai, “Anh họ sẽ đưa cô về!”
“…” Nghiêm Tử Tụng nhíu mày, sau đó cũng đi ra ngoài.
Vừa hay trời cũng tạnh mưa, cảm giác như sáng hẳn ra. Ta đi theo hắn ra cửa, phát hiện, không ngờ hắn còn hỏi mượn hàng xóm một chiếc xe đạp giống loại xe đẹp cỡ bự màu đen mà hồi nhỏ cha ta vẫn thường chạy, tục xưng là Hoàng Hà Mã. Không ngờ nó vẫn chưa tuyệt chủng… Trên cơ bản, với độ dài cái chân của ta thì đừng hy vọng chống chân tới.
“Nhớ nhìn đường đó!” Dư Hoàng Nhung tựa người vào cửa, vẫy vẫy tay.
Xe không có yên sau, vì vậy ta chỉ đành ngồi ở băng ngang, thử nghiệm tình cảnh hẹn hò yêu đương của mấy đại cô nương những năm tám mươi. Vô duyên vô cớ bỗng nhiên trở nên hưng phấn.
Ta thầm nghĩ, mình cũng to gan thật, biết thị lực của Nghiêm Tử Tụng không tốt mà ta còn dám ngồi xe cho hắn chở đi. Có lẽ Liên hiệp quốc cũng phải trao cho ta giải thưởng ‘Không biết sợ là gì’.
Sau đó, hắn lái qua một con hẻm nhỏ, thong thả một mình độc hành trên đường. Rất trấn định mở miệng nói, “Được rồi, hình như phanh xe không tốt.”
“…”
“Nếu xảy ra chuyện gì, cô cứ việc nhảy xuống,” Còn thòng thêm một câu, “Đừng làm phiền tôi.
Nước Hoàng Hà Vỡ Đê
Ta cười hì hì, nói với Nghiêm Tử Tụng, “Nếu như xảy ra chuyện gì, em sẽ ôm anh cùng chết.”
Nghiêm Tử Tụng không phản ứng gì, cảm giác như hắn đang suy nghĩ. Hắn trầm mặc một hồi, “Tôi sẽ nhìn cẩn thận.” Một lát sau, hắn đột nhiên hỏi ta một vấn đề, “Cô chết đi, có ai đau lòng vì cô không?” Trong lời nói, đúng là có một loại chăm chú trước nay chưa từng có.
Ta ngước đầu nhìn lên, vừa vặn trong thấy hầu kết của hắn, lại nhìn lên cái cằm trơn bóng của hắn… Ta không nhìn tiếp lên được nữa, bởi vậy không thể nhìn thấy đôi mắt của hắn.
Ta cho rằng hắn đang hỏi, nếu như hắn chết đi, có người nào đau lòng vì hắn hay không. Thảo nào lúc hắn bị sét đánh, cũng chưa từng cảm thấy sợ! Nhưng trong khoảnh khắc này, ta lại không cười nổi nữa, cũng không thể tìm thấy giọng nói của mình.
Chiếc xe cứ thế đổ ầm xuống đất. Lúc nó tiếp đất còn yêu thương quẹt vào bắp chân ta một cái, đau đớn gần như chết lặng.
Khi hai chân ta đã đứng vững trên mặt đất, trong nháy mắt trái tim bắt đầu nhảy loạn điên cuồng…
Ôi… rất kích thích, cũng vô cùng hoảng sợ.
Nhịp tim còn chưa kịp trấn định, Nghiêm Tử Tụng đột nhiên không nói tiếng nào, buông ta ra, lại dùng một loại lực đạo không cho cự tuyệt, nắm chặt lấy cổ tay của ta rồi giật lại, giật ta qua bên cạnh. Sau đó hắn yên lặng tiến lên, khom lưng nâng chiếc xe đạp lên, lại không nói một lời nào dắt xe đi thẳng.
Từ đầu đến cuối không thèm liếc mắt nhìn ta lấy một cái, dường như cũng dự định sẽ cứ trầm mặc như vậy mãi.
Ta cũng không nói gì, chỉ yên lặng đi theo sau, cách hắn khoảng ba bốn bước chân.
“Cút!” Hắn đột nhiên rống lên – Rất chăm chú, còn mang theo tức giận.
A a, quá bất ngờ, hại ta sợ đến mức trào cả nước mắt.
Lau nước mắt… Ta cười cười. Người ta nói con gái thuộc chòm sao song ngư rất giàu nước mắt, tình cảm phong phú, thích nhất là khóc lóc. Ta vẫn luôn cho rằng ta không phải là một cô gái song ngư điển hình, nhưng hình như giàu nước mắt thì đúng thật…
Ô