XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

! Con xin tỉnh lược toàn bộ lễ nghi phiền phức, tất cả tùy duyên đi!”
“…” Mẹ ta đột nhiên hừ một tiếng, “Tùy duyên? Theo gió mới đúng chứ! Cũng phải, bây giờ chuyện yêu đương của sinh viên, có mấy người đi được đến cuối cùng?” Bà mới vừa rồi coi như nhẫn nhịn một chút, bây giờ mới trở về với bản chất của mình —— Thói quen chèn ép kích thích ta, làm rất tự nhiên.
Ta nhún nhún vai, “Là vì mẹ quan tâm quá độ thôi, nào có mấy người đâu chứ! Không có việc gì, con gái mẹ cũng có chút tiền đồ lập dị.”
“Lập dị? Có bản lãnh thì mày đừng có ăn cơm!”
“Ách.” Ta trưng ra một khuôn mặt tươi cười, “Ai ui mẹ à, hồi đầu lúc mẹ mới quen ba, chẳng phải ba cũng là một kẻ nghèo hèn sao? Hôm nay, hai người cũng hạnh phúc mỹ mãn lắm mà?”
“Sai, ta muốn ở biệt thự, ngồi xe thể thao.”
“Không sao, sớm muộn gì thì con cũng theo chủ nghĩa xã hội cộng sản!”
“Vậy mày tiếp tục bóc lột tao?”
“Tình huống cụ thể sẽ có những phân tích cụ thể!”
“Tình huống đặc thù phải xử lý một cách đặc thù!”
“Mẹ à!” Ta vỗ bàn, bĩu môi, “Mẹ đang cố ý bôi nhọ con!”
“Thế nào?” Mẹ ta đôi lúc phải nói là vô cùng độc ác vô cùng lạnh lùng, “Còn xem hắn là người ngoài sao?”
Nghiêm Tử tụng vẫn vùi đầu ăn.
Ta cảm thấy bầu không khí không mấy thích hợp mới ý thức được, có lẽ đã chạm vào dây thần kinh nào đó của hắn rồi.
Chỉ là, Nghiêm Tử Tụng ơi Nghiêm Tử Tụng, trên thực tế, em thật sự muốn biết, đến tột cùng thì anh có thể cùng em tiến thật xa hay không ——
Nếu như em không chủ động dắt tay anh…
Nghiêm Tử Tụng hạ chén đũa xuống, đặt hai tay lên bàn, nói: “Cháu no rồi.” Sau đó hắn đứng lên, gật đầu chào ba mẹ ta, lại nói: “Cháu xin phép cáo từ.”
Cáo từ…
Nghiêm Tử Tụng còn thích chơi cái kiểu cũ rích…
Ta kéo tay hắn, dùng một loại mệnh lệnh khẽ quát, “Ngồi xuống!”
“…” Ánh mắt Nghiêm Tử Tụng pha trộn đủ loại tư vị, sau đó quả thật ngồi xuống.
Ta cả cười. Cũng phải, lần đầu tiên ta quát hắn như vậy.
Nhưng xin mọi người đừng có quan niệm như vậy, ta là thục nữ nha.
Ta nhìn mẹ cười, “Người ngoài? Vậy là mẹ bức con tử hình hắn ngay tại chỗ ư?”
“Cầm thú cũng không bằng!” Tay mẹ ta run run, “Cái đồ bại hoại này!”
Ta vỗ bàn thật mặt, đứng đầu một nhà uy phong lẫm lẫm. “Ăn!” Sau đó ê ẩm nói, “Ở biệt thự ngồi xe thể thao… Lúc trước con nói muốn mua xe, là ai đã phản đối hả?”
Ba ta đã từng nói, có được chiếc xe của riêng mình chính là mộng tưởng của rất nhiều đàn ông. Cho nên ông vừa nặn bánh bao vừa tượng tượng nó là bánh xe. Kết quả, bán được vô số bánh xe, mộng tưởng lại bị hủy trong tay của mẹ ta.
Chỉ thấy bà xì một tiếng rõ dài, “Mày không kiếm cái gương mà soi lại mình đi, còn lái xe? Bộ đẹp lắm hả!”
Ừ, ta liên tục gật đầu, tràn đầy đồng cảm. Chồng của mẹ, đích xác là không đẹp bằng bạn trai của con.
Chỉ có điều, con không thể chê cha mình xấu, ba ta lại yêu mẹ như vậy!
Sau đó, ta vỗ vỗ vai Nghiêm Tử Tụng, nói: “Gia đình em là như vậy đó, coi việc đả kích lẫn nhau là nhiệm của của mình, ngôn ngữ công kích làm thú vui, quen được là tốt rồi.”
Nhưng Nghiêm Tử Tụng vẫn yên lặng ngồi ở chỗ cũ.
Hình như có chút suy nghĩ.
***
Ăn cơm xong, xem ti vi.
Nhà của chúng ta rất dễ cười, có lúc ai đó đi ra hát một bài, chúng ta cũng có thể cười. Ta nghĩ, chúng ta nếu như ngồi tại hiện trường, đảm bảo rất giống kẻ lừa gạt.
Nghiêm Tử Tụng có lẽ không hiểu chúng ta đang cười cái gì. Một lúc sau hắn đột nhiên đến gần ta, thừa lúc ba mẹ ta đang phân tâm, nhẹ nhàng hỏi ta một câu: “Tương Hiểu Mạn… Cô có muốn ở biệt thự ngồi xe hơi không?”
Ta không hề nghĩ ngợi, trực tiếp hỏi lại, “Anh có tiền không?”
“… Không có.”
“Em cũng không có.” Cho nên không cần thiết. Sau đó ta đặt tay lên mu bàn tay hắn, xoa xoa, rồi nhìn hắn híp mắt cười cười.
Ta phải biết Nghiêm Tử Tụng có thật sự muốn vì ta mà từ bỏ cái gì không. Chỉ cần ở gần nhau, thật sự không cần.
Chỉ cần không cự tuyệt ta, ta cũng rất dễ thỏa mãn.
Ngay sau đó liền thừa lúc ba mẹ không chú ý, nhanh chóng hôn lên mặt hắn một cái, vỗ vỗ hắn: “Yên tâm! Tương lai như thế nào, em cũng sẽ nỗ lực hết mình, không cần lo lắng!”
“…” Hắn trầm mặc một hồi, sau đó lại hỏi, “Nếu như chiếm được, sẽ không muốn có nữa đúng không?”
Ta cười cười, không trả lời.
Nghiêm Tử Tụng, anh không hiểu rồi, tương lai của em, cho tới bây giờ cũng chỉ có anh thôi.
Chương trình tết năm nay tuy rằng không có gì đặc biệt đặc sắc, nhưng để giết thời gian thì cũng không thành vấn đề. Bất tri bất giác, mãi đến khi mẹ ta hỏi “Mấy giờ rồi?” mới phát hiện đã gần đến nửa đêm.
Tiếng chuông mừng năm mới cũng sắp vang lên.
Ta biết mẹ ta hỏi vậy là có ý riêng, bà muốn hỏi vì sao Nghiêm Tử Tụng còn chưa về đi.
Ta nhún nhún vai, “Cũng đã muộn rồi, đêm nay anh cứ ở lại đây ngủ đi.”
“…” Mẹ ta giật mình, giọng nói đột nhiên có điểm hung ác, “Ngủ?”
“Ai ui mẹ à!” Ta cười cười, “Chúng con chắc chắn sẽ làm những chuyện không thuần khiết!”
Thấy vẻ mặt của hai ông bà đều đồng loạt biến đổi, ta nhanh chóng sửa lại, “Sai rồi sai rồi! Con muốn nói là, chú