Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.

ầm, âm thanh những hộp giày đổ xuống ở trong không gian nhỏ hẹp bỗng trở nên ầm ĩ lạ thường. Ta xoa mắt cá chân bị đau, ngồi giữa một đống hộp giày, đột nhiên cảm thấy rất oan ức.
Đau nhức thật ra chỉ là thứ yếu, nhưng chẳng biết sao lại chảy nước mắt.
Nghiêm Tử Tụng chết bầm, không ngờ lại dám dùng khuôn mặt đó đi tuyên truyền cho gia sản người khác, bánh bao nhà ta còn chưa bán xong mà.
Nghiêm Tử Tụng nghe tiếng chạy tới. Lúc nhìn thấy ta, hầu như ngay lập tức, hắn nhảy một bước xa vọt tới trước mặt ta, ngồi xổm xuống, mặt mày rất khẩn trương.
Trái ngược với vẻ thong thả thường thấy từ trước đến giờ của hắn.
Sau đó, dường như không nhìn rõ lắm, hắn lấy mắt kính ở trước ngực đeo lên mắt, nhíu mày nhìn ta, “Có đau lắm không?”
Một động tác, một câu nói, một nét mặt khẩn trương, đã khiến ta nước mắt tràn mi. Ta miết miết miệng, vô cùng thương cảm nhìn hắn, sau đó gọi: “Nghiêm Tử Tụng…”
Hắn đột nhiên ôm lấy ta.
Máu chó thật, y hệt mấy cảnh kinh điển trong phim điện ảnh. Ta gối đầu lên vai hắn nghĩ thầm, bây giờ mà có camera quay chậm thì lãng mạn cỡ nào a.
“Chuyện gì vậy?” Ông chủ Văn Tấn đến rồi.
“Tai nạn lao động!” Ta ồn ào, sau đó đọng ở trên người Nghiêm Tử Tụng, đưa cái chân đau ra trước mặt ông lắc lắc.
Ông nhìn đống hỗn độn phía trước, sau đó ồn ào, “Tai nạn cái gì, rõ ràng là chính cô không cẩn thận.”
Không ngờ Nghiêm Tử Tụng lại đi qua đứng trước mặt lão, chưa cần nói tiếng nào đã khiến cho ông chủ cứng họng.
Thấy vậy, ta ngẩng đầu nhìn hắn. Ở góc độ này, phát hiện lúc hắn đeo mắt kính, đôi mắt sương mù kia chỉ trong nháy mắt đã trở nên sắc bén tuyệt vời, còn lộ ra…
Một chút sát khí.

Ta hết hồn.
“Lại đây lại đây, các cô, hai người vào đây dọn dẹp một chút, đừng xếp lẫn lộn size giày đó!” Sau đó nhìn ta, “Có chuyện là phải bồi thường!”
Nghiêm Tử Tụng không để ý đến, ôm ta đi ra ngoài. Ta hạnh phúc nghĩ, hắn đúng là người hùng của ta. Dùng hai tay quàng qua đầu vai hắn, chăm chú ngắm nhìn hắn.
Đã lâu lắm rồi, không cùng hắn tâm sự.
Hắn ẵm ta ra ngồi xuống một chiếc ghế đá trên đường dành riêng cho người đi bộ, hai bên trái phải là hai cây đại thụ, bên trên treo đèn nê – ông màu lục xen lẫn với những chiếc đèn lồng màu đỏ.
Ta ngồi trên người hắn, mặc hắn giúp ta xoa mắt cá chân. Sáng nay có cơn mưa, ghế đá có chút ẩm ướt. Ta tháo mắt kính của hắn xuống thưởng thức, bắt đầu đi vào trọng tâm câu chuyện. Ta nói: “Nghiêm Tử Tụng, bây giờ anh đeo kính không bị choáng đầu nữa sao?”
Cảm giác bàn tay to của hắn đang xoa mắt cá chân cho ta thoáng ngừng lại, sau đó hắn gật đầu, lại lắc đầu.
“Là sao?”
“Lúc nhỏ ba mẹ anh hay cãi nhau.”
“Ồ…” Ta ngẩng đầu sang nhìn khuôn mặt nghiêng tuấn tú của hắn, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng lau kính cho hắn, ta biết…
Hắn đang kể về quá khứ của hắn.
“Còn không bằng không nhìn thấy rõ.” Không thấy vẻ mặt phía trước của hắn, chỉ nghe giọng nói ta cứ nghĩ chắc hắn đang khổ sở. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn mới phát hiện ánh mắt hắn thật ra rất bình tĩnh, thậm chí không có lấy một tia chán ghét.
Chỉ là không biết vì sao, ta đột nhiên cảm thấy khó chịu, rất khó chịu. Bởi vì không muốn nhìn thấy rõ, cho nên đeo kính cũng trở nên choáng đầu sao? Có thể chỉ là do tác động tâm lý, nhưng không ngờ bây giờ hắn lại đeo mắt kính…
Là vì… ta sao?
Ta phút chốc cố sức ôm chặt lấy hắn, sau đó quyết định biến những suy nghĩ trong trái tim thành hành động: nắm lấy đầu vai hắn, hung hắng cắn xuống.
Hắn cũng không giãy dụa, cũng không kêu đau. Hắn chỉ nhẹ nhàng giữ lấy ta, nói.
“Em thì khác, Hiểu Mạn, anh muốn nhìn em thật rõ.”
Nước mắt tuôn rơi lúc nào không biết, tích tụ trên đầu vai hắn. Ta nhả vai hắn ra, đột nhiên hung hăng khóc to thành tiếng, không thể trấn áp.
Bầu trời đột nhiên lại đổ mưa phùn, cứ lất phát rơi. Những chiếc đèn nê – ông trên con đường dành riêng cho người đi bộ hắt ra thứ ánh sáng lung linh mê hoặc, mềm mại.
Sau đó, hắn còn nói, “Hiểu Mạn, anh nhớ em…”
Hắn nói, “Rất nhớ.”
Mưa bụi lất phất.
Ta nghĩ, kiếp trước nhất định ta đã thiếu Nghiêm Tử Tụng nhiều lắm, bằng không vì sao ta lại thích một người đến nỗi để cho người đó nắm giữ hô hấp của mình, nắm giữ nhịp tim của mình, thậm chí còn nắm giữ cả niềm vui nỗi buồn của mình nữa.
Ta nói này, Nghiêm Tử Tụng ơi là Nghiêm Tử Tụng, ngươi đúng là oan gia của ta rồi.
Thì ra, anh cũng nhớ em…
Ta cứ ngồi lỳ trong lòng hắn, không chịu đứng lên.
Sau đó, ta quệt lâu nước mắt lung tung, nâng người lên, ánh mắt đặc biệt chăm chú nhìn hắn, vô cùng dịu dàng, vô cùng mềm mại hôn lên trán hắn.
Trong làn hơi se lạnh của mưa bụi còn mang theo một mùi hương đặc biệt. Trên con đường dành riêng cho người đi bộ, tiếng người hòa lẫn dưới ánh đèn nê –ông mê huyễn, nghĩ hạnh phúc thật giống cảm giác say xe.
Có lẽ không quen biểu đạt nội tâm, cố gắng quá nên xấu hổ, khuôn mặt hắn rất nóng. Nhất là khi hô hấp của ta phả lên gương mặt hắn, hắn có chút căng thẳng, đoán chừng đang khẩn trương. Vì vậy, ta lại nổi lòng trọc ghẹo, “Phù ——” “P


XtGem Forum catalog