Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1216 lượt.
không tin!
Ta tiếp tục bắt tay cù lấy cù để, ai ngờ hắn lại phản ứng, nhìn ta hỏi: “Cô thì sao?”
Ách…
Ta muốn đứng lên! Ta phải chạy trốn chết!
Rất rõ ràng, sự giác ngộ của ta đã quá muộn màng…
Người đâu, cứu mạng!
Cách một lớp quần áo mùa đông đã làm giảm bớt rất nhiều cảm giác nhột, nhưng ta vẫn khổ sở mà khoa trương bừa bãi cười như trước. Vừa cười như điên vừa nghĩ, thật ra ta đã quên nói một câu.
Ta quên nói: Sư huynh, hẹn gặp lại.
Chỉ là, ta không biết có thể còn gặp lại nữa hay không.
***
Đại Thần xuất ngoại lúc nào, ta cũng không biết. Ta nghĩ, hắn quen biết với một kẻ vô lương tâm như ta, cũng là đáng phận. Ta quyết định ngược lại đi tìm hiểu về Nghiêm Tử Tụng của mình.
Ta đã từng nói, muốn tìm hiểu về con người của Nghiêm Tử Tụng, nhưng vào cái đêm ngủ chung một giường với hắn, nhìn hắn nằm bên giường ta mới phát hiện, hóa ra có một vấn đề ta vẫn chưa từng hỏi hắn.
Thậm chí, còn chẳng nghĩ đến chuyện đi hỏi.
Đối mặt với hắn, trái tim cứng rắn của ta bắt đầu từng giọt từng giọt nước chảy đá mòn. Hiện tại, không ngờ còn làm làm mất luôn khí khái hào hùng trước kia của mình…
Vốn muốn giữ hắn ở lại nhà vài ngày, nhưng mẹ ta nghiêm mặt lạnh nói, ông nội kêu ba ta đưa cả nhà ta về chúc tết. Sau đó còn nói, mày muốn chết thì cứ dắt Nghiêm Tử Tụng theo đi. Sau đó ta suy nghĩ một chút, quyết định nhịn đau, tạm biệt hắn.
Không sao, tiểu biệt thắng tân hôn, trước ngày chia ly một đêm, ta nói với hắn: “Nghiêm Tử Tụng, anh phải nhớ em đó.”
Ta không thích ông nội, ông là một ông già phong kiến và cổ hủ.
Nghe ba ta nói, ông cố ta là một địa chủ, thật lâu thật lâu trước đây, bị phá sản, từ đó về sau chưa gượng dậy nổi. Nhưng ông nội ta rất thông minh, không chỉ thoát khỏi thân phận con trai của địa chủ cũ, sống rất vui vẻ mà còn trở thành một người giàu có, len lén cưới đến mấy bà vợ.
Ông có rất nhiều rất nhiều con, nhiều đến nỗi ta cũng không nhớ nổi, cũng không biết ba ta là người con thứ mấy nữa. Dù sao, ông nội cũng không thương ba, hơn nữa, ba ta có lúc rất ngốc, nên ông nội không thèm nhìn đến ba.
Ba ta và mấy người anh em khác cũng không thân, thường ngày căn bản không hề qua lại. Dù sao, ba ta cũng không có tiền, những người đó căn bản chẳng chấm mút được gì.
Thật ra mẹ ta rất không muốn về, nhưng ba ta cứ kiên trì mãi nên bà đành phải thỏa hiệp. Sau đó, kể cho ta nghe, nói trắng ra là vì ông nội đã biết chuyện năm nay ta đậu vào trường đại học trọng điểm. Trước đám con cháu của ông cũng coi như đã lấy lại mặt mũi. Cho nên… muốn ba ta dẫn ta trở về làm rạng rỡ tổ tông một chút.
Sau đó, ta cũng trở về.
Đôi mắt của ông nội rất tà, khóe mắt có đuôi, cho nên ánh mắt nhìn có vẻ tà môn. Ông ngồi ở phòng khách, mặc dù không cao, nhưng luôn tạo cho người khác cảm giác ông luôn nhìn đời qua khóe mắt, nhìn người từ trên cao. Điều này thật sự chỉ có ông mới có được bản lĩnh đó.
Ta nghĩ, ông thật giống lão rùa biển trong mấy phim hoạt hình, là người rất có mị lực!
Về phần đám gà nhà ông hình như còn chưa nhận ra ta, đúng là thiếu kiến thức! Tiểu nhân ta đây sau này sẽ nhổ sạch hết lông tổ tông các ngươi!
Mặc dù không nhận ra, lần này chúng nó cũng là cả nhà đều đã rời ổ, gà đen gà mái gà hoa, cộng thêm cả trứng gà, sau khi đun sôi liền chạy lên bàn hoan nghênh ta tới.
Ta nghĩ, ông nội đúng là nhớ tình bạn cũ, đồ đạc trong phòng khách toàn bộ đều làm bằng gỗ đỏ. Khi còn bé, có một lần ta đã hứng trí bôi kẹo cao su xuống dưới ghế, quả nhiên giờ vẫn còn. Hôm nay, kể cả đống nước bọt ngày xưa ta đã từng nhổ ra cũng đang biến chất hóa thạch.
Cảnh còn người mất.
Chỉ có điều, lúc ta mò tìm dấu vết kẹo cao su, ta đoán chừng, không biết cái ghế sô pha này đã bị bao nhiêu người cùng chung chí hướng quệt nước mũi lên mặt rồi.
Âu da!
Sau đó, ta thoáng nhìn qua mấy người cùng thế hệ, ngang hàng với mình. Ai nấy đều dẫn theo một đống ba bốn đứa con đến gọi ta là dì.
Dì thật là lợi hại, đậu vào trường đại học trọng điểm nha.
Dì đẹp quá đi.
Phải theo dì học tập mới được!
Dì ơi…
Dì à…
Dì ới ời! !
Gào khóc, cánh chim nhỏ mang tên thanh xuân của ta không ngờ vì thế mà một đi không trở lại.
Ngày thứ hai, không cần làm bữa sáng cho Nghiêm Tử Tụng. Mười hai giờ ta mới từ trên giường bò dậy, trực tiếp ăn cơm trưa.
Ông nội nghĩ, đàn bà phải biết làm việc. Mới sáng sớm mẹ ta đã bị dựng dậy đi rửa chuồng heo. Thảo nào đến bây giờ bà vẫn còn nghiêm mặt lạnh, toàn thân còn tỏa ra một loại khí tức của loài động vật bốn chân.
Sau đó, ta thoáng nhìn qua đối tượng ‘Môn đăng hộ đối’ mà ông nội giới thiệu cho mình. Hắn đang an vị bên bàn cơm, nhìn ta cười khúc khích, tướng mạo thì… không dám khen tặng…
Này này! Đừng tưởng rằng gia đình bán thịt heo liền có thể gọi là môn đăng hộ đối với bản tiểu thư nha!
Trên bảng quảng cáo của tiệm bánh bao nhà ta có ghi rõ ràng là tự sản tự tiêu. Bộ thịt heo nhà các ngươi cũng tự sản tự tiêu hả?
Trên bàn cơm, ông nội uy nghiêm nói con gái lớn lên phải lấy chồng, bảo ta hãy đính hôn trước.