Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
o chẳng phải nhờ tao giúp sao? Hôm nay gặp cậu ta ở gần công ty, cậu ta cho tao một xấp voucher, bảo tao ăn thử đồ Âu”.
Tiêu Tinh kinh ngạc, “Một xấp?”.
Kỳ Quyên mỉm cười gật đầu, lấy trong túi ra một xấp voucher dày, vẩy vẩy trước mặt Tiêu Tinh nói: “Thấy chưa? Đủ cho hai chúng ta ăn cả tuần”.
“…”. Tiêu Tinh chỉ biết mắt chữ A mồm chữ O.
Quả nhiên Kỳ Quyên lợi hại, voucher mà cũng dùng “xấp” để tính.
Thực ra Thời Viêm đưa voucher cho Kỳ Quyên là hy vọng Kỳ Quyên có thể mạnh dạn hẹn chàng trai mà mình thích đi ăn cơm tình nhân, vun đắp tình cảm.
Nếu Thời Viêm biết Kỳ Quyên dùng tất cả số voucher mà anh ta tặng để cô tìm bạn trai vào việc mời Tiêu Tinh đi ăn cơm, nhất định anh ta sẽ tức ói máu.
Lần đầu gặp mặt (2)
Trong nhà hàng, nhân viên phục vụ nhanh chóng mang nước đến cho hai người, mỉm cười hỏi: “Hai cô dùng gì ạ?”.
Kỳ Quyên nói: “Suất cơm tình nhân, cảm ơn”.
Phục vụ sững người, nhìn Kỳ Quyên đeo kính râm vô cùng cool rồi lại nhìn Tiêu Tinh với mái tóc xõa ngang vai và nụ cười rất đáng yêu… gật đầu hiểu ý rồi quay người rời khỏi đó.
Tiêu Tinh im lặng một lúc, cuối cùng không kìm được khẽ nói: “A Quyên, tao thấy hình như anh ta hiểu lầm chúng ta là tình nhân rồi”.
Ai ngờ cô không cẩn thận để lộ mặt, đúng lúc ấy thì bắt gặp ánh mắt của Ôn Bình.
Hiển nhiên là Ôn Bình nhận ra Tiêu Tinh, anh mỉm cười, đứng dậy đi đến trước mặt Tiêu Tinh, khẽ gõ ngón tay xuống bàn, “Thật trùng hợp, Tiêu Tinh”.
Thật trùng hợp, thầy Ôn.
Tiêu Tinh nhăn mặt nói: “Em chào thầy”.
Ôn Bình hỏi: “Em đi cùng anh Thẩm à? Anh ấy đâu?”.
Tiêu Tinh vội nói: “Anh ấy, anh ấy vào nhà vệ sinh rồi”.
Ôn Bình gật đầu, ghé sát lại, khẽ nói: “Có thể giúp tôi một việc được không?”.
Tiêu Tinh nhìn anh với ánh mắt đề phòng, “Chuyện, chuyện gì ạ?”
Ôn Bình chỉ tay về phía đối diện với vẻ thần bí, “Người phụ nữ ngồi đằng kia, nhìn thấy chưa?”.
“Dạ, nhìn thấy rồi”.
“Bà ấy là mẹ tôi”.
“Hả?”. Thì ra là mẹ anh ta. Mẹ anh ta quá quá quá trẻ…
Thấy Tiêu Tinh kinh ngạc, Ôn Bình thở dài nói: “Gần đây mẹ tôi về nước, sau khi biết tôi còn độc thân thì vô cùng tức giận, bắt tôi từ hôm nay phải xem mặt theo sự sắp xếp của bà. Bà sắp xếp cho tôi bảy cô gái đủ các phong cách”.
“…”
Ôn Bình gượng cười nói: “Mỗi ngày phải đưa các đại tiểu thư ấy đi ăn, đi xem phim, dạo phố… Em nói xem, sau tuần này, liệu tôi có bị tâm thần phân liệt không?”.
“Ặc…”. Từ thứ hai đến chủ nhật, mỗi ngày xem mặt một lần, ngày ngày đưa phụ nữ đi dạo phố, mua sắm hình như có chút bi thảm. Tiêu Tinh không khỏi cảm thấy thương hại cho anh.
Ôn Bình thành khẩn nói: “Vì thế Tiêu Tinh à, em có thể hy sinh một chút được không?”.
“… Hy sinh thế nào ạ?”.
Ôn Bình mỉm cười nói: “Qua chào một tiếng, nói là bạn gái của tôi, diễn kịch với thái hậu nhà tôi. Thế là tôi được giải thoát”.
Tiêu Tinh vẫn còn do dự, suy cho cùng thì cô không có chút tự tin nào với khả năng diễn xuất của mình, hơn nữa, đóng giả làm bạn gái thầy Ôn, ngộ ngỡ bị anh chàng hay ghen ở nhà biết được thì chắc chắn hậu quả sẽ rất nghiêm trọng…
Kỳ Quyên đi giày cao gót bước lại, từ xa đã nhìn thấy một người đàn ông rất đẹp trai đang nói gì đó với Tiêu Tinh. Cô từ từ bước lại, giọng nói của anh ta cũng dần rõ ràng hơn: “Làm bạn gái của tôi, chỉ một tuần thôi, được không?”.
“Chuyện này…”. Tiêu Tinh tỏ ra khó xử.
Kỳ Quyên sa sầm mặt xuống, bước tới trước mặt Ôn Bình, lạnh lùng nhìn anh ta.
“…”. Cô gái đeo kính râm trước mặt anh vô cùng khí thế, Ôn Bình không khỏi sững người.
Kỳ Quyên cau mày nói: “Anh này, cô ấy đã kết hôn rồi, chồng cô ấy rất tốt với cô ấy, anh bảo cô ấy làm bạn gái anh, hình như có chút không thỏa đáng thì phải?”.
“…”. Ôn Bình chớp mắt vô tội.
Kỳ Quyên ghét nhất là loại đàn ông đi đến đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, huống hồ người bị trêu ghẹo là chị em tốt của mình. Là chị cả, dòng máu nóng muốn bảo vệ Tiêu Tinh bỗng chốc sục sôi trong lòng cô.
Đáng tiếc đây là nhà hàng đồ Âu. Mặc dù trong lòng cô tức giận nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ lịch sự. Cô mỉm cười nói: “Chúng tôi phải dùng bữa rồi, mời anh tự nhiên”.
Đã đuổi người rồi.
“…”. Nhưng Ôn Bình thì vẫn tỏ ra vô tội.
Tiêu Tinh vội đứng dậy, gượng cười giải thích: “A Quyên, mày hiểu lầm rồi, đây là thầy Ôn ở trường tao”.
Thầy Ôn?
Người đàn ông trước mặt không phải là công tử đào hoa nhìn thấy mỹ nữ là chạy đến trêu ghẹo sao?
Người đàn ông đang cười rất vô tội trước mặt… là thầy giáo của Tiêu Tinh? Thầy Ôn!
Kỳ Quyên cảm thấy có chút choáng váng. Tiêu Tinh thấy cô đứng ngây ra đó không nhúc nhích, đành phải quay sang giải thích với Ôn Bình: “Thưa thầy, cô ấy là Kỳ Quyên bạn em”.
Kỳ Quyên?
Nhìn cô gái đeo kính râm rất cool rất oai trước mặt, Ôn Bình im lặng rất lâu, cuối cùng không kìm được khẽ mỉm cười, đưa tay ra: “Xin chào cô Kỳ, rất vui được làm quen với cô”. Chả trách anh thấy có gì đó quen quen, thì ra đúng là cô. Vì cô đeo kính râm nên anh không nhận ra ngay.<