pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/760 lượt.

hạt chiếu qua người anh, ánh mắt anh sáng rõ, trong mắt ẩn chứa sức mạnh xuyên thấu và sâu thẳm, khiến người khác hồn xiêu phách lạc.
Tần Hoan chăm chú nhìn tấm hình, rồi vội đóng quyển tạp chí lại, vứt sang một bên.
Vừa đúng lúc phòng tư vấn mở cửa.
Trần Trạch Như từ trong bước ra, vừa nhìn thấy cô đã nói: “Ai làm cậu không vui thế?”
“Thật không?” Tần Hoan đứng thẳng người dậy, cô gắng không để tâm trạng mình bị ảnh hưởng bởi sự cố vừa rồi, giọng bình thản hỏi: “Cậu đã xong chưa, mình rất đói.”
Nói xong mới phát hiện bên cạnh Trần Trạch Như vẫn còn một người phụ nữ, chắc là người khách vừa kết thúc buổi tư vấn.
Trần Trạch Như bảo cô đợi vài phút, rồi quay sang nói với người phụ nữ đó: “Chị về làm như lời tôi dặn, cứ thử xem, chắc sẽ ngủ ngon.”
“Vâng, cảm ơn.” Giọng người phụ nữ đó sắc lạnh, thần thái có chút lãnh đạm, nhưng nhìn có vẻ có học thức, lúc về còn quay sang Tần Hoan gật đầu chào.
Trần Trạch Như dặn người trợ lý: “Tiễn cô Phương giúp tôi.”
Kết thúc công việc, Trần Trạch Như dẫn Tần Hoan đến quán ăn cô mới tìm thấy hai hôm trước ăn cơm.
“Ý cậu là, hôm nay cậu đã đi bơi?”
Nghe xong chuyện Tần Hoan thoát chết, Trần Trạch Như lộ rõ vẻ mặt khác thường, nhưng nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu. Cô cầm cốc một cách tượng trưng, rồi nói: “Lấy nước thay rượu, cạn ly chúc mừng cậu thoát khỏi đại nạn.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Tần Hoan không vội cầm cốc.
“Thế còn gì nữa?”
“Vẻ mặt cậu lúc nãy có chút không bình thường.”
Trần Trạch Như giơ tay sờ má, nói một cách khó hiểu: “Có không?”
“Có” Tần Hoan im lặng không nói, rồi chợt thở dài một tiếng, cũng không định tiếp tục theo đuổi tiểu tiết, chỉ bảo: “Sao ban nãy mình lại có một cảm giác cực kỳ sợ hãi với nước? Hơn nữa... hơn nữa, cảm giác sợ hãi đó rất quen thuộc.”
Cô vừa nói dứt lời, Trần Trạch Như nghĩ vài giây rồi mới nói, đáp án lại khiến cô suýt đánh rơi kính: “Có thể đó chỉ là ảo giác.”
“Không thể”, cô lập tưc phủ nhận, “Xin cậu hãy mang tinh thần chuyên môn ra đây được không, mình hôm nay chủ tâm đến để thỉnh giáo cậu.”
“Nhưng mình thật sự không biết.” Trần Trạch Như tỏ ra ngây thơ vô tội, “Con người ta trong lúc hoảng sợ cực độ, rất dễ nảy sinh ảo giác. Nhưng, nếu trong ấn tượng của cậu chưa từng bị chìm xuống nước, thì chỉ có cách giải thích như vậy.”
“Chỉ như vậy sao?”
“Ừ, nếu cậu không tin mình, có thể đi hỏi bác sĩ tâm lý khác. Mình cũng quen vài người rất giỏi, có cần mình giới thiệu không?”
Thấy Trần Trạch Như đã quay lại lấy túi xách tìm danh thiếp, Tần Hoan vội nói: “Tạm thời không cần, lần sau nếu gặp tình huốn như vây nữa thì sẽ nói sau.”
“Lại còn lần sau nữa?” Trần Trạch Như trợn mắt, cảnh cáo cô: “Không biết bơi thì cứ tránh xa nước ra một chút, những việc thế này không thể đùa được.”
Dáng vẻ cô cực kỳ nghiêm túc, bộ dạng như đối mặt với kẻ thù, khiến Tần Hoan bật cười thành tiếng: “Biết rồi, sao mình cứ thấy cậu giống mẹ mình thế không biết.”
Với kiểu đùa này, Trần Trạch Như chỉ hừm một tiếng, rồi kết thúc câu chuyện.






Chỉ mấy ngày sau đó, trường lại tổ chức cho giáo viên đi bơi, coi như một lần hoạt động dã ngoại tập thể nhân dịp hè. Lần này Tần Hoan không dám đi, mọi người nô nức kéo nhau đi đăng ký, có người thậm chí còn đề nghị mang theo người nhà, chỉ có cô đứng bên ngoài không tham gia
“Không biết bơi cũng có thể đi chơi mà.” Có đồng nghiệp khuyên cô.
Nhưng cô chỉ nhất định lắc đầu: “Chúc mọi người đi chơi vui vẻ.”
Khi mùa hè thực sự tới, thành phố C bước vào thời ký nóng nực nhất trong năm.
Cả thành phố như bị nướng chìm trong lò lửa khổng lồ, ánh mặt trời thiêu đốt hết ngày này sang ngày khác, nhìn đường phố cũng trở nên hoa mắt, đến cả cây cối dọc đường cũng bị bốc hét hơi nước, chỉ còn lại nhưng chiếc lá khô cằn, im lặng trong không khí không có một chút gió.
Nhiều lắm cũng chỉ là ôm hôn, không hề có hành động gì hơn nữa.
Cô có rất nhiều váy ngủ mỏng như tờ giấy, nhưng mỗi lần anh đến, cô lại phải đi thay những bộ đồ kín đáo ở nhà.
Trong những ngày mùa hè nóng bức, quần áo như vậy khiến bản thân cô cũng cảm thấy khác người, nhưng Nghiêm Duyệt Dân lại chẳng hề có ý kiến gì khác, hoặc giả anh chẳng hề phát hiện có chỗ nào không phù hợp. Anh ôm cô ngồi xem phim, ánh sáng mờ mờ chiếu lên gương mặt như đang rất chăm chú, ngón tay anh chỉ lướt qua vai và sống lưng cô, nhẹ nhàng như không có gì xẩy ra.
Chỉ như vậy mà thôi.
Những cũng bởi vậy, mà Tần Hoan thở phào nhẹ nhõm.
Cô chưa đủ dũng cảm để bắt đầu một mối quan hệ sâu sắc với người khác. Cho dù cô đã từng mong muốn điều đó, nhưng cuối cùng lại phát hiện, mình chưa thể làm được. Trên màn hình vô tuyến, bộ phim võ hiệp kinh điển hồng kông của những thập niên 80 đã gần đến hồi kết. Nghiêm Duyệt Dân ngáp một cái, tỏ ra cực kỳ buồn ngủ.
Thực ra mới hơn 9 giờ, nhưng dáng vẻ của anh như có thể ngủ say bất cứ lúc nào.
Anh đã trực liên tục hai đêm liền, mắt đỏ quạch lên, cô thấy không nỡ, bèn nghiêng đầu nhìn anh