Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 134759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/759 lượt.
hắc là ánh sáng đèn chiếu trên trần phòng bơi, vừa cao vừa xa, giống như mặt nước, cũng vừa cao vừa xa. Cô nhìn thấy bong bóng khí co chính mình thở ra, tay chân đập loạn xạ, nhưng căn bản không có tác dụng, mọi động tác chỉ khiến cho cô thêm chìm xuống, cuối cùng hai chân vẫn nhẹ nhàng nhấp nhô trên đỉnh đầu, cô muốn giơ tay ra, nhưng lại cách rất xa, không làm sao với tới.
Cảm giác đau đớn khác thường chạy dọc từ khoang mũi, đầu, và ngực cô bỗng chốc trở nên đau tức.
Cùng với đó là nỗi khiếp đảm cực độ.
Cô chìm xuống đáy, trong cơn hoảng loạn và sợ hãi, thậm chí còn không cảm nhận được cả nỗi tuyệt vọng.
Có lẽ chỉ là vài giây ngắn ngủi, nhưng lại dài như một thế kỷ.
Cuối cùng, khi hơi thở trong khoang mũi đã biến mấy gần hết, có một bóng người xuyên qua làn nước, bơi thẳng về phía cô và vớt cô lên.
Cái khoảng khắc được ngoi lên trên mặt nước, Tần Hoan giống như chú cá giãy giụa hồi lâu cuối cùng cũng được tái sinh, thở một hơi thật sâu thật mạnh, nhưng ngay sau đó, liền ho sặc sụa một hồi không sao không chế nổi.
Cô sặc tới mức đầu óc choáng váng, cả đầu như nổ tung ra, mơ hồ nghe thấy tiếng của Nghiêm Duyệt Dân: “Xin lỗi, là anh không tốt...”
Anh vừa vỗ nhẹ lưng cô vừa nói: “Anh vừa nãy sơ ý không đỡ em, không ngờ em lại chìm ngay trong phút chốc, anh thật không có mặt mũi nào...”
Nhưng cô không còn lấy cả hơi sức để trả lời, chỉ yếu đuối dựa vào anh.
Rõ ràng lồng ngực và khoang mũi đều khó chịu như vậy, nhưng cô vẫn không khỏi nhắm mắt nghĩ ngợi: “Trong lúc cô chìm xuống đáy bể, tại sao lại có cảm giác sợ hãi quen thuộc như vậy?
Dưới làn nước, nhìn mặt nước nhấp nhô gợn sóng, cô có cảm giác mình đột nhiên bị kéo đến một không gian khác, một không gian cô đã từng biết tới. Cũng là cảnh tượng giống nhau, cũng là cảm giác nghẹt thở như vậy.
Nhưng rõ ràng là không có lý do.
Cô vẫn nhớ lần cuối cùng cô bơi là năm cô mười hai tuổi. Sau bữa tiệc sinh nhật, cô cầu xin mẹ đồng ý cho cô bơi một lát trong bể rồi về nhà. Việc đó khiến cô mất rất nhiều công sức, rồi mẹ cô mới gật đầu đồng ý, nhưng cũng tự mình đứng một bên quan sát, ngoài ra còn đưa cô một tấm phao và tấm bọt biển - một biện phát cực kỳ an toàn.
Căn bản không có lý do gì, cảm giác của cô với bể bơi lại quen thuộc như vậy. Nhưng qua lần này, cô quyết không bao giờ xuống nước nữa.
Nghiêm Duyệt Dân đưa cô lên bờ, lấy khăn lông cho cô quấn người. Khuôn mặt anh hơi tối lại, cô đoán chắc anh áy náy vì phút sơ sẩy của mình, nên quay sang an ủi: “Em không sao, người ta ai chẳng có lúc lỡ tay, ngựa cũng có lúc lỡ vó.”
Trước kia nếu cô trêu đùa như vậy, anh chắc chắn sẽ cười theo. Nhưng lần này, anh cứ nhìn cô như có tâm sự, mãi hồi lâu mới lặp lại một câu: “Xin lỗi em.”
Cô lắc đầu nói: “Đừng nghiêm trọng như thế, em không trách anh.”
Mũ bơi của cô đã được bỏ xuống, lộ ra mái tóc đen sau gáy, tóc mái phía trước bị thấm ướt, dán chặt vào trước trán và hai bên má. Tinh thần cô chưa ổn định, sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng lại làm nổi bật đôi mắt đen láy linh động.
Nghiêm Duyệt Dân quay sang nhìn cô một lúc đột nhiên giơ tay chạm vào má cô.
Khuôn mặt hơi lạnh, mềm mại như trứng gà đã lột vỏ, tay anh xiết chặt lấy cô, không nỡ rời xa.
Cuối cùng vẫn là Tần Hoan lên tiếng: “Anh có cần xuống bơi vài vòng không? Em ở đây nhìn anh bơi.”
Anh vẫn nín lặng.
Cô không kìm được giơ tay ra lắc lắc vai anh, cười bảo: “Anh sao vậy? Rõ ràng người sợ hãi là em, làm sao anh lại ngây ra thế?”
Anh im lặng hồi lâu, ngón tay khẽ động đậy trên môi cô, ánh mắt chợt lơ đãng, đôi lông mày thay tú nhíu lại, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Cô trong lòng không khỏi hoài nghi, nhưng anh cuối cùng cũng đã nhếch miệng lên cười khẽ, trong nụ cười có một ý nào đó mà cô không sao đoán nổi.
Anh nói: “Được rồi, vậy em nghỉ ngơi một lát đi.” Lúc đứng dậy còn thuận tay giúp cô khép cái khăn bông lại, rồi mới quay người nhảy xuống dưới nước.
Hôm đó khi về nhà, lần đầu tiên anh không tiễn cô đến cửa.
“Anh phải quay lại bệnh viện một lát, em về một mình được không?” khi ngồi trên xe, anh hỏi.
“Được mà, anh cứ làm việc đi.”
“Hay em đi xe của anh về, giờ này rất khó bắt taxi.”
Tần Hoan bảo: “Không cần.”
Hai người chia tay ở công bệnh viện, Tần Hoan lại không vội về nhà, mà bắt một chiếc taxi, đi thẳng tới một tòa nhà thương mại ở trung tâm thành phố.
Bên ngoài phòng tư vấn tâm lý của Trần Trạch Như lúc nào cũng có người xếp hàng.
Tần Hoan với mấy quyển tạp chí thời trang trên giá sách xuống, vừa xem vừa đợi.
Trước khi Trần Trạch Như hoàn thành công việc, cô ngồi lật giở đống tạp chí một cách uể oải và nhìn thấy bài phỏng vấn một người ở một quyển trong số đó.
Thật ra nằm ngoài suy nghĩ, nên khi nhìn thấy bài viết dày đặc chữ đó, cô không khỏi ngây ra. Trên đó có ảnh Cố Phi Trần, phong cách vừa nghiêm túc vừa thoải mái, như kiểu phóng viên chụp tùy hứng, nhưng lại thể hiện được phần đẹp nhất của người đàn ông đó.
Địa điểm phỏng vấn dường như có ánh sáng rất đẹp, nên lúc chụp còn có ánh nắng vàng n