XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/765 lượt.

ời này người dám lên mặt với anh, chắc chỉ có cô ấy là duy nhất.”
“Em ăn nói thay đổi nhiều quá.” Cố Phi Trần thản nhiên nói.
Cô lại cười đắc ý: “Bản cô nương trước nay đều biết ăn nói mà.”
“Tối nay ở khách sạn hay ở nhà?”
“Em không muốn ở khách sạn, một mình buồn chết mất, về nhà anh thôi, lúc nào chán có thể nói chuyện.”
“Bình thường anh rất bận.” Cố Phi Trần nói, “Lần này em định ở bao lâu?”
Cô nghĩ ngợi một lát rồi bảo: “Chưa biết chắc, xem tình hình thế nào đã. Anh cũng biết tình hình kinh tế ở nước ngoài lúc này đang không khả quan, bố em dự định chuyển một phần công việc về trong nước. Ài, anh nói xem có tức hay không, lúc đầu cả nhà đều chuyển đi, như thế sẽ chẳng còn liên quan gì tới trong nước, nay lại nghĩ tới việc quay về. Có phải con người ta già mới bắt đầu nghĩ về cội, hay là do đã hồ đồ, quên cả năm xưa bản thân mình đã coi nhẹ tình hình kinh tế trong nước thế nào?”
Cố Phi Trần cũng khá hiểu về bố của Ôn Như Thanh. Thời trung niên làm ăn thuận buồm xuôi gió, cũng có tiếng tăm, nhưng trong lòng ông đã không thừa nhận bối cảnh thương trường của Trung Quốc, nhất là những quy định ngầm giữa một số quan thương. Nên trong lúc sự nghiệp đang hưng thịnh, ông đã nhanh chóng làm thủ tục di cư đầu tư ở nước ngoài, một phát chuyển toàn bộ gia đình ra nước ngoài sinh sống.
Anh bảo Ôn Như Thanh: “Thế trước mắt em cứ ở nhà anh đi, mai anh lấy xe cho em đi.”
Ôn Như Thanh cười hi hi nói: “Tốt quá, vừa may có thể tiết kiệm tiền thuê nhà của em.”
Đúng là chẳng thay đổi chút nào. Cố Phi Trần không khỏi bật cười. Gia sản nhà họ Ôn kếch sù, mà cô lại là con một, sớm muộn gì cũng thừa kế tất cả. Ngồi trên núi vàng núi bạc nhưng sở thích lớn nhất của cô vẫn là tiền.
Anh còn nhớ lúc trước ở trường học, có lần trong cuộc hộp họp sinh viên có ngồi liệt kê ra những bạn nữ thú vị, có một nam sinh rất thích cô, bèn nhân cơ hội tiến lại gần hỏi cô: “Thế cậu có sở thích gì?”
Đại khái là muốn đưa cô vào danh sách, nếu thuận lợi sau này có thể theo đuổi
Còn cô lại nghĩ ngợi một cách nghiêm túc rồi nói: “Tiết kiệm tiền.”
Cậu nam sinh đó ngây ra, mãi sau mới phản ứng lại được. Cũng kể từ lúc đó, anh mới để ý đến cô.
Một người phụ nữ rất cần tiền, điều cô mong muốn thực sự là gì?






Cho đến mãi sau này, có lần tự Ôn Như Thanh nói với anh: “Tính cả mẹ em là vợ đầu tiên, bố em đã ly hôn tổng cộng bốn lần, người mẹ kế bây giờ chỉ hơn em có bốn tuổi.” Cô ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Cho dù bố em kiên quyết không sinh thêm con nữa, nhưng em vẫn cảm thấy không có cảm giác an toàn. Bố em quá nhiều tuổi, bình thường không để ý gì đến em, mà nữ chủ nhân trong nhà lại cứ thay đổi liên tục, quan hệ giữa em và họ chẳng nóng chẳng lạnh. Có lúc, em thậm chí còn cảm thấy mình như người ngoài, sống trong biệt thự hào nhoáng mà hoàn toàn không có khái niệm về gia đình.”
Cô nói: “Cũng chỉ khi ngồi đếm những cọc tiền trong ngân hàng, em mới cảm nhận được, những thứ này thực sự thuộc về em, chỉ có nó mới khiến em an lòng.”
Thì ra, khi thiếu mất tình yêu, tiền cũng có thể mang lại cảm giác an toàn cho người khác.
Hình như chủ đề tương tự, cũng đã từng có người bàn luận với anh.
Nhưng đó là chuyện rất xa vời, Tần Hoan khi đó, còn là cô gái thích quấn quýt bên anh, nũng nịu thuận tòng. Gần như ngày nào khuôn mặt cô cũng rạng rỡ nụ cười ngọt ngào, đôi môi ửng hồng như khẽ nhếch lên, nhìn rất vui vẻ.
“Cũng không gọi là biết, nhưng tôi biết mối quan hệ trước kia của Cố Phi Trần với cô ấy.”
Tính tình Ôn Như Thanh rất tốt, nói chuyện thẳng thắn trước nay chưa bao giờ vòng vo tam quốc. Cô tuy là tiểu thư cành vàng lá ngọc, nhưng một chút dáng vẻ đài các và thói quen xấu đều không có, chỉ trong một thời gian ngắn mấy ngày ngắn ngủi đã chiếm được tình cảm của cô Triệu.
Hơn nữa, ai cũng nhìn ra được mối quan hệ giữa cô và Cố Phi Trần rất tốt, ít ra trước nay chưa từng thấy người phụ nữ nào có thể ở lại trong nhà của anh.
Nên cô Triệu cũng không coi cô như người ngoài, chỉ cười nói: “Khi Tiểu thư còn ở đây, cậu Cố về nhà ăn cơm nhiều hơn bây giờ rất nhiều.”
Quả là thằng cha có dị tính mà không có nhân tính. Ôn Như Thanh không hề khách khí chửi thầm trong bụng một câu, lại càng tò mò vì người bạn gái trước của Cố Phi Trần.
Cái cô Tần Hoan đó, đã có thể bước vào trong trái tim của Cố Phi Trần.
Là trái tim của Cố Phi Trần kia!
Trước kia, cô từng nghĩ rằng không ai có thể mở được cánh cửa trái tim Cố Phi Trần. Để có thể nghĩ Cố Phi Trần sẽ đối xử tốt với một người phụ nữ, thực sự còn khó hơn là việc tin rằng trời vuông đất tròn.
Buổi chiều hôm đó, khi Ôn Như Thanh đi ra ngoài ngang qua nhà hàng và bệnh viện đó, cô cố tình bước chậm lại, quay đầu nhìn xung quanh.
Cô biết bạn trai của Tần Hoan hiện đang làm trong bệnh viện này, nên họ có thể vô tình gặp nhau lần nữa như buổi tối hôm trước hay không?
Nhưng điều Ôn Như Thanh không ngờ tới là, trong lúc cô đang suy nghĩ về vấn đề này, có một người cũng đang n