pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/735 lượt.

ùa nửa thật: “Chác hai chú cháu nói những chủ đề khô khan quá, nên có người không vui, vừa nãy cố tình đạp vào chân cháu để biểu thị phản đối.”
Vị quan chức nọ nghe xong cười ha hả, vội vàng nói: “Đúng, đúng. Đây là bữa cơm gia đình, chuyện quan trường và chính trường chúng ta để sau bàn tiếp.” Rồi quay sang Tần Hoan: “Cháu bỏ qua cho chú nhé, đàn ông là như thế, cô cháu cũng thường trách chú xa cách cô ấy, khiến cô ấy không còn muốn đi ăn ở bên ngoài cùng chú.”
Tần Hoan vội nhoẻn miệng cười bảo: “Chú đừng nói như vậy, mọi người bàn chuyện quan trọng, cháu không có ý gì.”
Tuy nói vậy, nhưng người đối diện thấy cô còn trẻ ngỡ cô vẫn trẻ con, dùng động tác nhỏ ra hiệu cho chồng chưa cưới không được lãng quên cô cũng là hành động bình thường. Trong ánh mắt họ, có sự thông cảm và bao dung, nên tiếp đó, quả nhiên không còn bàn về chuyện quốc gia địa sự, mà quay sang chủ đề trò chuyện bình thường.”
Mọi người ngồi ăn đến tận hơn 9 giờ.
Đến khi kết thúc, Cố Phi Trần nói: “Nghe nói mấy hôm nữa là sinh nhật của cô, chi bằng hôm đó cháu đứng ra chủ trì, tổ chức sinh nhật cho cô.”
Người phụ nữ tươi cười nói: “Anh chàng họ Cố nhà cháu khách sáo quá, thực ra cô luôn coi trọng cậu ấy như người nhà, sinh nhật cô, cháu cũng đến nhé, cô giới thiệu vài người bạn để cháu quen biết, đều là bạn tốt của cô, cũng có những người ngang tuổi với cháu, đều rất vui vẻ.”
“Vâng.” Tần Hoan trả lời.
Hai nhà chia tay nhau ở ngoài cửa.
Tần Hoan theo Cố Phi Trần lên xe, Tiểu Lưu nắm vô lăng hỏi: “Cậu Cố, bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Đưa tôi về nhà trước.” Tần Hoan nói.
Cố Phi Trần vừa lên xe đã ngả người ra đằng sao, lim dim mắt, lúc này mới mở mắt nhìn cô.
Lúc tối anh uống khá nhiều rượu, đôi mắt sâu thẳm lúc này càng hấp dẫn, nhìn sang phía cô như đang cười, nói: “Anh thích dáng vẻ của em ban nãy ở bàn ăn hơn.”
“Dáng vẻ gì?” cô ngây ra một lát, rồi mới ngẩng mặt lên, “Dáng vẻ bị anh xoay cho như chong chóng?”
“không phải”
“Vậy thì là gì?”
“Là dáng vẻ em đeo mặt nạ.” Khi anh nói, đôi mắt khẽ nheo lại, giọng rất khẽ, không nghe ra là tán thưởng hay là chế nhạo, “Nhưng khi cười quả là rất đẹp.”
Phải, cả tối cô đều phối hợp với anh, khuôn mặt như sắp cứng đơ ra.
“Tôi chỉ đang làm tròn nghĩa vụ, anh không phải cảm ơn tôi.”
“Thế sao?” Cảnh hai bên đường yên tĩnh cùng với ánh đèn nhấp nháy tạo thành từng vùng ánh sáng, lướt qua khuôn mặt đang chênh chếch của anh, trong bóng tối cô như không nhìn rõ khuôn mặt anh, chỉ nghe thấy tiếng văng vẳng bên tai, không có một chút tình cảm nào trong đó, “Vậy anh hy vọng em luôn nhớ tới nghĩa vụ của mình, lần nào cũng thể hiện một cách hoàn hảo như tối nay.”
Nói xong câu đó, cho đến tận khi xe về tới dưới nhà, anh cũng không nói thêm lời nào nữa.






Từ hồi hai người yêu nhau, Tần Hoan đã biết Cố Phi Trần rất bận. Nhưng anh gần như chưa bao giờ dẫn cô tham gian các buổi tiệc chiêu đãi, còn cô đôi lúc cũng vì bài vở thỉnh thoảng ở lại trong ký túc xá, nên gần như không hiểu lắm về cuộc sống ban đêm của Cố Phi Trần.
Cho đến tận hôm nay, sau bao nhiêu năm, anh và cô đã diễn một vai khác, cô mới đang thức sự bước vào cuộc sống của anh.
Đa phần là những bữa ăn xã giao, đôi lúc cũng có một vài hoạt động công khai, nhưng hành trình hầu hết là như nhau, cảm nhận cũng chỉ có một, đó là vô vị.
Ngồi bên bàn tiệc ê hề món ăn, tai nghe các loại âm thanh hỗn tạp xung quanh, đón tiếp, ca tụng, tôn sùng, đôi lúc cô cũng nghĩ chẳng lẽ anh không mệt? Hàng ngày đối mặt với những con người và công việc cực kỳ nhạt nhẽo, mặt nạ đeo càng lâu, càng khiến cô không sao nhìn rõ được anh.
Nhưng ngay sau đó cô cũng tỉnh lại, những thứ này đâu có liên quan gì tới cô?
Cô không mấy hứng thú, chọn bừa hai chiếc, nhưng thái độ của cô khiến Cố Phi Trần không hài lòng, anh loại bỏ hết mấy chiếc cô lựa chọn.
“Anh nhớ gu của em không tầm thường như thế.” Anh ngồi trên ghế sofa rất rộng, chỉ vào chiếc nhân viên đang cầm trên tay nói: “Là chiếc đó, em thử xem.”
Một nhân viên khác như nhận được thánh chỉ, vội vàng bước tới giúp, lấy chiếc Cố Phi Trần chỉ trong đống váy cô nhân viên kia đang cầm trên tay, dẫn Tần Hoan vào phòng thử đồ.
Lát sau, cô bước ra, Cố Phi Trần nhìn lướt qua rồi nói: “Đường eo không đẹp, đổi cái khác.”
Nhân viên liền mang ra một chiếc khác.
Năm phút sau, lại nhận được câu bình phẩm: “Chiếc này màu không hợp với em.”
Cứ như vậy đến ba, bốn lần mới khiến người ngồi trong ghế sofa hài lòng.
Đó là một chiếc váy dạ hội bằng lụa màu đen, gần giống kiểu sườn xám, so với mấy cái trước, có phần cứng nhấc, thậm chí còn hơi bảo thủ, chỉ có khoảng ren may thủ công tinh tế trước ngực thấp thoáng lộ ra làn da trắng như phấn ở bên trong.
Nhân viên phục vụ buộc tóc lên giúp cô, cột chặt lại bằng chiếc trâm màu ngọc bích, nhìn trong gương vô cùng tao nhã, rất hợp với chiếc váy cô đang mặc trên người. Nhưng Tần Hoan lại thấy mình chẳng khác nào con rối, sau khi bước vào cửa hàng liền