Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 134733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/733 lượt.
ần, ít nhất những người có thể gọi Cố Phi Trần là “Tiểu Cố” không phải nhiều.
Người phụ nữ đó lúc sau còn hỏi: “Thế các cháu dự định khi nào cưới?”
Việc này Tần Hoan chưa hề nghĩ tới, còn đang chưa biết trả lời sao, đã thấy Cố Phi Trần quay mặt lại, đỡ lời cô: “Khoảng giữa tháng sau, bây giờ chúng cháu đang chuẩn bị.”
Vẻ mặt của anh không có chút gì giả dối, ngược lại giọng nói lại còn chắc chắn như đinh đóng cột.
Vị quan chức lập tức lên tiếng trách: “Ai dà, tháng sau cưới mà bây giờ cậu mới cho chúng tôi biết, anh chàng này giấu cũng kỹ quá đấy.”
Cố Phi Trần cười khẽ bảo: “Vì Tần Hoan không muốn quá phô trương, nên đám cưới chúng cháu chỉ tổ chức nhỏ gọn, đơn giản, mời vài mời bạn thân thiết tới tham dự, hôm đó chú nhất định phải dẫn cô tới chung vui với chúng cháu đó.”
“Đương nhiên, chắc chắn chú sẽ tới, chắc chắn.” Vị quan chức tỏ ra rất vui vẻ, tiện tay cầm chiếc ly nói: “Nào, hôm nay cô chú chúc các cháu trước, chúc hai cháu hạnh phúc mãi mãi.”
“Cháu cảm ơn” Cố Phi Trần cười nói.
Tần Hoan vừa khẽ nhấp ngụm rượu vang đỏ trong cốc, vừa liếc mắt qua phía bên cạnh. Cô phát hiện, từ đầu tới cuối, Cố Phi Trần đều tỏ ra cực kỳ đắc ý, nụ cười đó vô cùng khinh bạc, nhưng lại rất có chừng mực, nếu quá một chút sẽ thành giả dối, bớt đi lại trở nên quá lạnh lùng. Cũng bởi anh đang cười, nên ánh mắt bớt phần sắc sảo, khiến anh trở nên ung dung điềm đạm, dáng vẻ ôn hòa. Kết hợp với không khí ăn uống kiểu gia đình như thế này thật không chê vào đâu được. Thì ra những khi tiếp đãi xã giao, anh là như vậy.
Cô không khỏi than thầm, chỉ vì bản thân đã chứng kiến vẻ mặt thật của anh. Cô đã nhìn thấy ánh mắt sắc như dao của anh, lướt trên người cô, khiến cô bị thương đến không liền được da. Cô cũng biết anh không hề cười, nhưng khi cười vui thực sự, khóe mắt có hiện lên những vết chân chim rất mờ, không giống như lúc này, đang đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo, cho dù nhìn từ góc độ nào cũng không tìm được điểm nào đáng chê trách.
Huống hồ, trong thế giới riêng của mình, anh và cô đã rơi vào cảnh đối đầu với nhau, nhưng tối nay anh lại thể hiện vẻ âu yếm thắm thiết trước người ngoài. Khi anh nói chuyện, còn khẽ nắm tay cô, đùa nghịch, khi nhắc đến tên cô, ánh mắt anh thậm chí còn toát lên vẻ dịu dàng.
Nhưng vẻ dịu dàng đó, cô dần như đã quên mất lần cuối cùng nhìn thấy là bao nhiêu năm trước.
Cô thực lòng khâm phục anh, đóng kịch giỏi đến vậy, cớ gì không đi làm diễn viên? Biết đâu lại chẳng giành được giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất, đóng góc vinh quanh đầu tiên cho sự nghiệp giải trí của nhà họ Cố.
Nhưng những suy nghĩ trong lòng không hề được biểu lộ trên nét mặt của cô. Điều duy nhất cô phải làm là phối hợp với anh để hoàn thiện vở kịch thân mật này.
Cô không thể vạch trần bộ mặt của anh, bởi anh và cô đang hợp tác với nhau.
Nên cô cũng vẫn để yên trong lòng bàn tay anh. Hơi ấm và sự động chạm quen thuộc này, gồm cả thói quen vừa nói chuyện vừa khẽ vuốt ve tay cô dưới bàn, khiến cô phải cố sức mới khiến mình không để tâm đến nó.
Người phụ nữ bên cạnh lại rất vui tính, cứ thích trò chuyện với cô, hỏi cô chuyện nhà cửa, ví như cô bình thường có đi làm ở ngoài không, khi rảnh rỗi hay làm gì, có sở thích gì đặc biệt...
Cô bị hỏi đến mức rối trí, mấy lần quên cả trả lời, may sao trực giác mẫn cảm lại kịp thời quay về chủ đề chính. Trong lúc đó, cô rõ ràng nhìn thấy anh mấy lần liếc mắt sang cô, khóe miệng vẫn còn cười, nhưng trong ánh mắt thể hiện rõ nét cười chế giễu trên sự đau khổ của ngừoi khác.
Cô đoán là anh cố tình, nếu không sao tay anh cứ ve vuốt cô ở dưới bàn.
Tuy đây là bữa ăn thân mật mang tính gia đình, nhưng dù sao vẫn có người ngoài, anh có thể vừa ngấm ngầm nghịch tay cô, lại vừa đang hoàng bàn chính sự. Cô nghe anh đang thảo luận vấn đề bất động sản với vị quan chức đó, hai người nói từ chính sách vĩ mô mới xuất hiện của đất nước tới những chuyện hậu trường tỉ mỉ không thể công khai, tuy cô không hiểu lắm, nhưng cũng nhận thấy tư duy của anh rất nhanh nhậy và cẩn trọng, nhưng thần thái tự nhiên, thong thả, nhã nhặn, vừa nói chuyện lại vẫn “chăm sóc” được cô, dặn dò cô ăn nhiều hơn, đừng nên kiêng khem.
Hành động này khiến vợ của vị quan chức hết lòng tán thưởng, đôi bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng của người phụ nữ vỗ nhẹ vào tay Tần Hoan nói, khen ngợi hết lời: “Cậu Cố tuổi trẻ tài cao, các cháu đúng là trai tài gái sắc, thật xứng đôi.”
Cô cười nói: “Cảm ơn cô Trịnh quá khen.” Thực ra trong bụng cực kỳ tức giận, nhưng lại không thể xả ra ngay tại chỗ, chỉ đành để tay trái dưới bàn, ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay Cố Phi Trần, mong sao thoát khỏi cái bàn tay ma quỷ đáng ghét đó.
Nhưng Cố Phi Trần chỉ khẽ chau mày, quay sang cô dịu dàng hỏi: “Em sao vậy?”
Lúc này cả bàn đều dồn sự chú ý lên người Tần Hoan.
Tần Hoan ngây ra, cô không ngờ Cố Phi Trần lại dừng mạch nói chuyện ở giữa chừng, nói với cô bằng cái giọng không hề che giấu.
Cô trừng mắt nhìn anh, không nói được lời nào. Cố Phi Trần chỉ cười, quay sang vị quan chức nọ nửa đ