Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 134738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/738 lượt.
lại. Còn anh như thể ngạc nhiên, động tác hơi ngừng lại, cô cảm giác bàn tay anh đỡ eo cô khẽ cứng lại, nhưng cũng chỉ trong vài giây, anh lại ôm cô thật chặt...
Trong giây phút đó, hơi thở của anh phủ khắp người cô, dịu dàng mềm mại, mang cả mùi Lysol nhè nhẹ
Phía ngoài cửa là cả bầu trời đêm, thang máy “ting” một tiếng, rồi lại mở ra ở phía sau, cũng với bước chân khe khẽ. Nhưng Tần Hoan lúc này không muốn nghĩ tới bất cứ thứ gì, không muốn nghe, chỉ muốn dùng hết sức lực của mình, chỉ nghĩ tới việc hôn người đàn ông trước mặt, hai người quện vào nhau, mong có thể xua đi những ý nghĩ mơ hồ trong trí não, bằng hơi nóng ấm áp của mình. Cố Phi Trần, anh ta có tư cách gì mà ra lệnh cho cô.
Thực ra đã lâu rồi Tần Hoan không mơ thấy chuyện đó. Nhưng đêm nay, cô lại mơ.
Cô cùng một người đàn ông trẻ tay trong tay đi dạo bên bờ sông lộng gió, bầu trời đêm đầy sao đẹp như một bức tranh. Cô như ngửi thấy hơi lạnh tỏa ra từ mặt sông, nhưng tay cô lại rất ấm, vì có bàn tay anh, đút trong túi áo rất to.
Khuôn mặt người đàn ông trong mơ rất mơ hồ, nhưng cô biết đó là ai.
Cô nghe âm thanh sắc rõ của anh vẳng bên tai: “Tần Hoan, em định khi nào sẽ lấy anh?” Giọng nói hấp dẫn, như cơn gió chiều, nhẹ nhàng bay vào trái tim cô.
Với tư cách cầu hôn như vậy. Tần Hoan hình như không hề ngạc nhiên, cô chỉ cười vui vẻ nói: “Ngày mai, được không?”
Người đàn ông không trả lời.
Cô liền vui vẻ chuẩn bị trở thành cô dâu của anh, cho dù là trong mơ, niềm vui đó thực sự cũng khiến cô ngây ngất.
Nhưng ngay sau đó, cảnh trong mơ lại thay đổi, cô phát hiện ra mình đang đứng đơn độc giữa căn phòng rộng hào nhoáng. Cánh cửa lớn được mở ra, mọi thứ như một bộ phim quay chậm, người đàn ông từ tốn bước vào, do ngược sáng nên vẫn không nhìn rõ khuôn mặt anh, chỉ biết anh có dáng người cao ráo, bước chân khoáng đạt đầy vẻ quý tộc, mang một sức hấp dẫn chết người. Nhưng anh chỉ nhìn cô lạnh lùng, giới thiệu với cô: “Đây là Vương Mẫn, bạn gái của anh.”
“Bạn gái?”
“Ừ.” Anh nói đơn giản, nhưng hành động lại thể hiện mọi điều với cô.
Anh nhẹ nhàng hôn người con gái bên cạnh, ngay trước mặt cô.
Cô nhìn cảnh đó một cách bất ngờ, trái tim đang đóng băng bỗng như nhói lên đau buốt, từng cơn dội thẳng vào góc mềm yếu nhất trong lồng ngực. Cô bỗng thấy trời đất như tối sầm, trái tim đau nhức đến nỗi không thể kím nén, khiến cô chút nữa thì kêu hét lên thành tiếng.
Cô yên lặng một lát rồi cổ họng khô rát, cả người như chui ra từ sa mạc, mất nước một cách trầm trọng. Cô nghĩ tới việc uống nước, thực ra cốc nước để ngay đầu giường, nhưng cô thò tay theo thói quen, lại chỉ chạm vào khoảng không.
Cô lặng đi trong giây lát, rồi chợt nhớ tới một việc.
Nghiêm Duyệt Dân.
Cô lồm cồm ngồi dậy, với tay bật đèn đầu giường. Ánh sáng vàng dịu tỏa xuống, một bên giường trống rỗng, thực ra đó là phía thường ngày cô quen nằm, còn cốc nước lại đặt trên thành giường đầu bên đó.
Chỗ có gối hơi lõm xuống, chứng tỏ có người đã nằm đó, nhưng tấm chăn đã bị cô cuộn khắp người.
Cô có thói quen xấu là cuộn chăn khắp người, bắt đầu từ bé khi cô nằm cách ly bố mẹ, không sao sửa được. Chỉ có duy nhất một khoảng thời gian cô gần như đã sửa được thói quen đó, là vì Cố Phi Trần khi ngủ, anh luôn ôm cô trong lòng, mỗi khi cô dịch ra ngoài, anh lại nhanh chóng ôm cô trở lại. Thực ra đều chỉ là nhưng hành động trong giấc ngủ, nhưng cũng đủ thấy tính sở hữu của con người này mạnh đến thế nào. Vô duyên vô vớ nghĩ tới anh ta, khiến Tần Hoan vừa bình tĩnh lại bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Cô bước xuống giường, xỏ vào chiếc dép lê bước ra ngoài ban công nối liền phòng ngủ, khẽ mở cánh cửa kính bước ra ngoài.
Hôm nay lại đúng đêm rằm, trăn đêm vừa to vừa trong, như ở rất gần, treo lơ lửng trên nền trời, cảm giác thò tay ra là chạm tới được.
Lúc này, cho dù không cần đến ánh đèn, ban công vẫn tràn đầy ánh sáng. Nghiêm Duyệt Dân cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần dài, đang dựa vào thành ban công hút thuốc.
Đây là lần thứ hai trong ngày cô nhìn thấy anh hút thuốc, động tác thành thục, vẻ mặt lại có chút suy tư, không giống với dáng vẻ của anh trước kia.
Anh nhanh chóng nhận ra hơi thở của cô, quay người lại rồi vội vàng dập điếu thuốc. Anh nói: “Xin lỗi em.”
Cô không hiểu lắm bèn hỏi: “Tại sao?”
Anh nhìn cô cười khẽ: “Anh không nên ra ngoài ngắm trăng một mình.”
Cô cũng cười, bước tới bên cạnh anh, ngẩng cổ nhìn lên trời. Buổi tối hôm đó quả rất đẹp, gió đêm thổi nhẹ không hề lạnh lẽo, ngược lại còn có cảm giác mát lạnh dễ chịu.
Cô giơ tay sửa lại mái tóc trước trán, lộ ra làn da trắng như phấn. Dưới ánh trăng sáng như tuyết, trên cánh tay bỗng lộ ra một vết sẹo màu hồng nhát. Nhưng cô không hề để tâm, vì mới mấy tiếng đồng hồ trước, anh cũng đã hỏi cô.
Khi cô và anh thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt tình cho đến khi mệt nhoài, anh chợt hôn lên vết sẹo và hỏi: “Cái này là sao?”
Bình thường có đồng hồ che lấp nên chưa hề có ai phát hiện ra, nhưng khi nã