XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.

ện thoại bảo tôi lái xe đến dẫn Từ Quang Tông đi mua quần áo nhưng lúc đó quả thực tôi không đi được. Thế nên Khả Nhi đành phải tự mình dẫn Từ Quang Tông đi, tại tôi khiến cho cô ấy bị say nắng như vậy!






-Thôi bỏ đi!- Khả Nhi khẽ nói: -Đều là chuyện quá khứ rồi, mà em có trách gì anh đâu!
Dương Phàm thành khẩn nói với Từ Quang Tông:
-Từ Quang Tông này, sau này có việc gì cứ trực tiếp đến tìm tôi là được rồi. Ân tình Khả Nhi nợ cậu, cứ để tôi trả giúp. Tôi thực sự không nỡ để cô ấy phải chịu khổ cực!
Từ Quang Tông cười gượng:
-Đâu có, Khả Nhi chẳng nợ nần gì tôi nữa cả!
-Em thật sự không biết phải cám ơn anh như thế nào?
-Nếu có lòng cám ơn anh thì hãy cùng anh khiêu vũ một điệu!
Khả Nhi không hiểu, lông mày hơi nhíu lại.
Dương Phàm giải thích:
-Trưởng ban văn nghệ của trường là bạn của anh. Anh đã nhận lời anh ấy sẽ đóng góp một tiết mục văn nghệ trong liên hoan Tết nguyên đán năm nay. Em cùng anh ra sân khấu nhảy một điệu La tinh nhé!
Khả Nhi bối rối:
-Nhưng em không biết khiêu vũ, lại chẳng có chút căn bản nào!
-Anh biết, anh sẽ dạy em!- Dương Phàm nói: -Liên hoan văn nghệ sẽ được tổ chức vào tối ngày 31 tháng 12. Bây giờ mới là đầu tháng 11, chúng ta vẫn còn gần hai tháng để luyện tập. Em thông minh như vậy chắc chắn sẽ học rất nhanh!
Khả Nhi trầm ngâm suy nghĩ về tính khả thi của đề nghị này.
-Cái máy tính ở trong kí túc của anh ngoài tác dụng chơi điện tử ra thì chẳng để làm gì cả. Chi bằng anh chuyển tới văn phòng của em nhé! Em có thể dùng nó để thực hiện công việc phân phối sữa, sẽ nhanh và tiện hơn nhiều. Anh và em cùng làm việc, như vậy sẽ có nhiều thời gian hơn để chúng ta luyện tập.
Khả Nhi cười:
-Dường như em chẳng có lí do gì để từ chối anh được!
-Nghe nói, mấy năm gần đây, mặc dù các tiết mục biểu diễn rất đa dạng nhưng chưa có ai nhảy la tinh trên sân khấu bao giờ. Chúng ta làm một điệu chắc chắn sẽ khiến cho sân khấu náo động lên. Đến lúc đó, gái đẹp của trường mình sẽ ào ạt nhào vô anh, toàn bộ trai đẹp trong trường sẽ quỳ gối dưới chân em. Cái tên Từ Quang Tông chết tiệt ấy sẽ lại đến đeo bám em. Lúc ấy em hãy bắt hắn sủa tiếng chó trước mặt mọi người cho hả dạ!
Khả Nhi nghe Dương Phàm nói vậy liền bật cười.
-Dương Phàm!- Trương Bình cứ như một con quỷ ám lại lần nữa xuất hiện trước mặt Khả Nhi: -Đang vui vẻ gì thế? Từ xa đã nghe thấy tiếng cậu cười rồi!
Dương Phàm thu lại nụ cười trên môi, chẳng chút e dè nói:
-Đang đi với người đẹp liệu có thể không vui được không?
Trương Bình nhìn sang Khả Nhi. Cô chẳng thèm liếc hắn ta lấy nửa cái khiến cho Trương Bình tức sôi máu. Nhưng chỉ vài giây sau, hắn đã lấy lại được khuôn mặt thân thiện:
-Tôi đã xin ở lại trường rồi, rất có thể sẽ được cử sang công tác bên đoàn ở học viện công trình các cậu. Sau này chúng ta sẽ có nhiều cơ hội gặp mặt đấy!
Dương Phàm thản nhiên:
-Chẳng biết được. Tôi không tham gia công tác của hội sinh viên, cũng chẳng tham gia công tác đoàn thể, thế thì làm gì có cơ hội tiếp xúc với các vị lãnh đạo chứ?
-Cậu chẳng phải là lớp trưởng sao? Lớp trưởng và cán bộ đoàn có quan hệ mật thiết với nhau lắm đấy. Sau này muốn vào đảng còn phải thông qua Đoàn phê duyệt đấy!
-Hài…- Dương Phàm không cho là như vậy: -Cái chức lớp trưởng ấy tôi may mắn giành được, nhưng giờ tôi đã đệ đơn từ chức rồi, để dành thời gian còn hẹn hò với bạn gái!
Trương Bình trịnh trọng nói:
-Tiền đồ mới là quan trọng nhất đối với mỗi thanh niên, vì bạn gái mà bỏ lỡ mất tiền đồ của mình là không hay đâu!
-Chẳng còn cách nào khác cả!- Dương Phàm đặt tay lên vai Khả Nhi, âu yếm nhìn cô: -Bạn gái của tôi xuất sắc quá, thế nên tôi phải để mắt đến cô ấy kĩ một chút, tránh để bọn chó mèo hoang đến quấy nhiễu cô ấy!
Trương Bình từ ngại ngùng chuyển sang phẫn nộ:
-Cậu tự đi mà lo lấy cái thân!
Nhìn thấy Trương Bình tức điên bỏ đi một mạch, Khả Nhi bỗng lo lắng:
-Anh không cần phải vì em mà làm như vậy! Đắc tội với loại người như vậy, nếu như sau này hắn đến làm bên đoàn của học viện công trình thật chắc chắn sẽ làm khó cho anh đấy!
-Hắn có thể làm gì được anh chứ? Không cho anh tốt nghiệp?- Dương Phàm bất cần: -Anh chọc tức hắn không phải vì em. Anh đã ghét loại người như hắn từ lâu lắm rồi. Dám đến trước mặt anh diễu võ giương oai à? Anh cho hắn tức chết luôn!- Dương Phàm hơi nghiêng đầu, mấy lọn tóc rủ xuống trước mặt. Nhìn anh lúc đắc chí trông chẳng khác gì một đứa trẻ con.
Khả Nhi nhìn Dương Phàm, khẽ nói:
-Dương Phàm, hôm nay anh thật là đẹp trai!
-Nói bậy!- Dương Phàm tự đắc: -Ngày nào anh chẳng đẹp trai!
Khả Nhi mím chặt môi cố không bật ra tiếng cười, nhưng hai mắt cong lên như vầng trăng khuyết. Không hiểu vì sao lúc này trong lòng cô chỉ còn lại niềm vui.
Sáng thứ bảy, Dương Phàm đến trước cổng kí túc xá nữa để đón Khả Nhi vào trung tâm. Khả Nhi do dự:
-Có cần thiết phải đi vào trung tâm không?
-Có chứ, rất cần thiết!- Dương Phàm nói vẻ thần bí: -Đi rồi em sẽ biết!