XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.

a. Thế mà Khả Nhi mặc vào trông lại xinh đẹp đến mê hồn, chẳng khác gì một ngọn lửa sáng lòa trong đêm tối. Cái gọi là tóc mềm như mây, da trắng như tuyết, thắt đáy lưng long…có lẽ chính là hình tượng của Khả Nhi lúc này.
Dù sao cũng là con gái, ai chẳng yêu thích cái đẹp. Nhìn hình ảnh của mình trong gương lúc này, Khả Nhi không nén được niềm vui. Cô bẽn lén nhìn Dương Phàm đang mỉm cười đứng đằng sau lưng cô.
Dương Phàm không nói gì nhưng anh không hề che đậy ánh mắt tán thưởng chăm chú nhìn cô.
Dương Dĩnh vỗ nhẹ vào mặt Khả Nhi, ánh mắt toát lên sự ngưỡng mộ:
-Da con gái thích thật đấy! Trang điểm sẽ che mất vẻ đẹp trời cho của em, thế nên chỉ cần kẻ lông mày một chút là được. Mặt em thích hợp với kiểu lông mày lá liễu, em có biết vẽ không?
Khả Nhi lắc đầu.
Dương Phàm cướp lời:
- Em biết, em biết mà!
-Em biết á?- Dương Dĩnh kinh ngạc: -Học của ai vậy?
-Trước đây em nhìn chị học!
-Thử xem nào- Dương Dĩnh đưa bút vẽ lông mày cho Dương Phàm.






Khả Nhi chưa kịp lên tiếng phản đối thì Dương Phàm đã cầm bút vẽ lông mày lại gần cô. Có thể là do hơi thở của anh quá dồn dập khiến cho cô bất giác nhắm chặt mắt lại, quên luôn cả ý định phản đối.
Đây là lần đầu tiên hai người họ ghé sát mặt vào nhau như thế này. Mùi thơm thoang thoảng xộc vào mũi Dương Phàm. Bàn tay cầm chiếc bút vẽ lông mày của anh hơi run run, lòng bàn tay như đang túa mồ hôi.
Một lúc sau, Khả Nhi nghe thấy tiếng thở dài của Dương Dĩnh và tiếng cười hì hì của Dương Phàm. Cô mở mắt ra và nhìn vào gương. Trên mặt cô là hai đường cong queo vừa đen vừa thô, chẳng khác gì hai con sâu róm đen sì nằm ngang trên mắt. Khả Nhi tức điên lên:
-Dương Phàm, đồ đáng ghét!- chỉ trong khoảnh khắc, cô gái mới ban nãy còn bẽn lẽn, ngượng ngùng đã trở thành một con sư tử Hà Đông chính hiệu hung hãn lao về phía Dương Phàm.
Dương Phàm biết mình sai nên đành ngoan ngoãn đứng yên cho Khả Nhi trút giận, còn nhẹ nhàng khuyên bảo cô:
-Quần áo đắt hay rẻ không quan trọng, quan trọng là phải phô bày được ưu điểm của bản thân, biết cách phối hợp. Có thời gian cứ chải chuốt theo cách chị dạy em. Có gì không hiểu cứ gọi điện cho chị bất cứ lúc nào. Đẹp thì phải phô bày cho người ta thấy, đừng để lãng phí vẻ đẹp của mình!
-Vâng ạ!- Khả Nhi vui vẻ nhận lời.
Dương Dĩnh kéo Dương Phàm ra một góc và thì thầm:
-Cô ấy là một cô gái không tồi đâu! Chỉ có điều nếu như em quyết định ở bên cô ấy e là phải đi một quãng đường gian nan đấy!
Dương Phàm ngoảnh ra nhìn Khả Nhi đang đứng chờ anh ở cửa, những làn gió nhẹ mơn man mái tóc cô. Một thứ tình cảm kì lạ trào dâng trong lòng anh. Dương Phàm dịu dàng nhưng kiên định nói:
-Đường đều ra con người đi mà thành, có quyết tâm ắt sẽ có cách!
Dương Dĩnh nhấc hai tay lên đập mạnh vào
vai Dương Phàm:
-Cho dù thế nào chị nhất định sẽ ủng hộ em!
Buổi tối sinh nhật ngày hôm ấy, Từ Quang Tông không đến tham dự.Thực ra Từ Quang Tông đã định đến nhà hàng rồi, nhưng cậu ta đã nhìn thấy Khả Nhi ở cổng trường. Khả Nhi hôm nay quá rực rỡ khiến cho Từ Quang Tông như đắm chìm vào trong vẻ đẹp ấy. Một Khả Nhi thường ngày không phải là không xinh đẹp, chỉ có điều có chút mộc mạc và giản dị, không thể nào bắt mắt và quyến rũ như một Tang Lệ Na ăn mặc và trang điểm cực kì hợp thời trang. Từ Quang Tông chưa bao giờ nghĩ rằng một Khả Nhi được chải chuốt kĩ lưỡng lại có thể rực rỡ đến vậy!
Trên đường đi không ít người phải ngoảnh đầu lại nhìn Khả Nhi nhưng cô hoàn toàn không hay biết, chỉ mải quay sang cười với Dương Phàm, đôi mắt đen láy dịu dàng nhìn anh. Từ Quang Tông nhìn thấy Khả Nhi và Dương Phàm tay trong tay lướt qua trước mặt mình, cô thậm chí còn không nhận ra sự xuất hiện của Từ Quang Tông. Đột nhiên Từ Quang Tông cảm thấy bực bội, bực bội vì nụ cười rạng rỡ của Dương Phàm. Chỉ có những người không biết đến nỗi khổ ở nhân gian này mới có nụ cười rạng rỡ đến thế. Từ Quang Tông giương mắt nhìn hai người họ đi xa dần rồi lặng lẽ quay trở về trường.
Tang Lệ Na ăn mặc điệu đà đến dự sinh nhật của Khả Nhi. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền mùa thu kiểu mới, trang điểm rất cầu kì khiến cho vẻ đẹp của cô càng trở nên lôi cuốn.
Khương Lan cảm thấy vô cùng khó hiểu:
-Tang Lệ Na, hôm nay nhân vật chính có phải là cậu đâu, chải chuốt kĩ thế để làm gì?
Tang Lệ Na dữ dằn trợn mắt lườm Khương Lan.
Tống Điềm kéo áo Khương Lan thì thầm vào tai cô:
-Cậu ta muốn trang điểm đẹp để cạnh tranh với Khả Nhi và thu hút sự chú ý của Dương Phàm đấy!
-Hả? –Khương Lan mặt mày thất sắc: -Cậu thật là thông minh đấy!
Tống Điềm đắc chí:
- Cứ đợi mà xem! Chẳng bao lâu nữa cậu sẽ biết rằng tớ đoán có sai hay không cho xem!
Ngoài Tang Lệ Na, các cô gái trong phòng 312 đều dẫn theo bạn trai của mình đi cùng. Chu Chính Hạo là khoa trương nhất, cùng lúc dẫn theo cả ba cô gái, khiến cho Trần Văn Bân và Giang Ba phải trố mắt kinh ngạc:
-Oài, thật là hạnh phúc!- kết quả là hai anh chàng tội nghiệp bị hai cô người yêu lườm ch