The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2523 lượt.

uốc nữa à?
Khả Nhi sa sầm mặt mày:
-Sao lúc nãy anh không nói?
-Anh đang định nói thì em bỏ chạy đấy thôi!
-Em không biết, đấy là việc của anh, anh đi mà giải quyết! Em về phòng đợi anh. Không mua được thuốc thì anh đừng có quay về!- Khả Nhi cướp lấy chìa khóa phòng trên tay Dương Phàm rồi ném lại bài toán khó cho anh, còn mình thì chạy thẳng một mạch.
Dương Phàm đứng ngẩn ngơ ngoài tiệm thuốc, chán nản lẩm bẩm:
-Sao lúc nào mình cũng là người đuối lí thế nhỉ? Chẳng nhẽ mình là người có xu hướng bị ngược đãi như vậy sao?
Ngồi ở nhà chờ hơn nửa tiếng đồng hồ mới thấy Dương Phàm quay về. Anh bước vào, đưa cho Khả Nhi một hộp thuốc. Uống thuốc rồi Khả Nhi mới thở phào nhẹ nhõm. Cô để ý thấy Dương Phàm lén lút nhét một hộp gì đó xuống gối. Cô liền hỏi:
-Cái gì vậy?
-Em muốn xem à?-Dương Phàm cười đầy bí hiểm.
Khả Nhi chẳng thèm đôi co với anh, trực tiếp thò tay xuống gối lấy cái hộp đó ra. Ba chữ in đậm trên cái hộp như đập thẳng vào mắt Khả Nhi: “bao cao su”. Cô như bị điện giật, lập tức ném cái hộp ấy xuống:
-Mua cái này làm gì?
-Vừa nãy đứng nói chuyện với anh bán thuốc một lúc, được anh ấy phổ cập một chút…hài…về chuyện ấy- vừa nói Dương Phàm vừa nhét cái hộp xuống dưới gối: -Uống nhiều thuốc sẽ có tác dụng phụ, lần sau anh sẽ chú ý sử dụng biện pháp an toàn!
-Lần sau?- Khả Nhi lắp bắp: -Anh còn muốn có lần sau sao?
-Đúng thế…- Dương Phàm thản nhiên: -Chúng ta còn trẻ, sức khỏe cũng không tồi!
Khả Nhi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà than thầm.
Sự thực đã chứng minh, những điều Dương Phàm nói là hoàn toàn chính xác. Nếu như đã có lần đầu ắt sẽ có lần thứ hai, thứ ba, thậm chí càng nhiều lần hơn nữa…Anh cứ bám lấy cô không buông tha. Cứ đến cuối tuần, nếu Khả Nhi không đến chỗ Dương Phàm là anh lại về kí túc đón cô, năn nỉ ỉ ôi một hồi cuối cùng Khả Nhi đành phải đồng ý.
Lâu dần, Tống Điềm và Diệp Phi bắt đầu phát giác ra sự bất thường này. Lại một chiều thứ sáu, trong phòng chỉ còn lại ba người bọn họ, Diệp Phi nhìn thấy Khả Nhi đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài liền nháy mắt hỏi:
-Lại đi nấu cơm đấy hả?
-Nấu cơm gì chứ?- Khả Nhi nhất thời không hiểu ra hàm ý của câu hỏi này.
Diệp Phi bịt miệng cười hi hi:
-Cậu đừng có nói với bọn tớ là cứ mỗi cuối tuần cậu sang bên nhà Dương Phàm chỉ đơn thuần là để nắm tay nắm chân rồi tán phét dăm ba câu đấy nhé!
Khả Nhi lúng túng không nói ra lời.
Dương Phàm trịnh trọng:
-Gạo sống nấu thành cơm thì không sao? Nhưng mà đừng có để cháy khét đấy nhé!
Khả Nhi mặt đỏ lựng lên, lúng túng không biết phải làm thế nào. Đúng lúc ấy thì Khương Lan xuất hiện, vừa nhìn thấy Khả Nhi liền bảo:
-Này, cậu còn ngồi đó mà tán phét, Dương Phàm đang đứng ở bên dưới sốt ruột chờ cậu kia kìa! Anh ấy vừa nhờ tớ lên giục cậu đấy!
Diệp Phi và Tống Điềm phá ra cười. Khả Nhi đành vội vàng đeo ba lô lên vai rồi lao thẳng ra ngoài cửa.
Vừa nhìn thấy Dương Phàm, Khả Nhi đã vội vàng oán trách:
-Lần sau anh đừng có đến đón em nữa! Làm em bị các bạn cười nhạo!
Nghe Khả Nhi kể đầu đuôi câu chuyện, Dương Phàm liền cốc lên trán Khả Nhi và bảo:
-Em đúng là đồ ngốc! Họ nói đểu em mà em không biết phản bác lại à?
Nhờ có sự nhắc nhở của Dương Phàm, Khả Nhi mới chợt hiểu ra:
-Ý của anh là bọn họ…bọn họ cũng…
-Cứ tưởng em thông minh lắm, nào ngờ có mỗi chuyện đơn giản thế này mà cũng không nghĩ ra?- Dương Phàm lắc đầu nhìn Khả Nhi: -Nếu như không phải đích thân họ đã từng trải qua thì làm sao họ biết được rõ ràng như vậy chứ?
Khả Nhi bán tín bán nghi:
-Thật sao?
-Em không tin cứ hỏi mà xem, sẽ biết ngay là thật hay giả ấy mà!
Về sau, Khả Nhi tìm cơ hội khẽ hỏi Tống Điềm và Diệp Phi:
-Các cậu đã nấu cơm cháy hay chưa?- quả nhiên, một người cúi đầu giả vờ chăm chú đọc sách, một người lập tức đứng dậy lấy cớ là đi lấy nước uống.
Sau khi được nhận tháng lương thực tập đầu tiên, Dương Phàm dành toàn bộ số tiền đó để mua cho Khả Nhi môt chiếc váy liền màu xanh. Chiếc váy rất hợp với Khả Nhi, giúp cô phô bày những đường cong gợi cảm của cơ thể, làm cho dáng người trở nên mềm mại hơn, trông cô chẳng khác gì một người đẹp bước từ trong tranh ra. Khả Nhi vui vẻ xoay một vòng và ngắm nghía mình ở trong gương:
-Thật không ngờ anh lại giỏi chọn quần áo cho con gái như vậy!
-Kiểu dáng và màu sắc là nhờ chị Dương Dĩnh gợi ý cho anh, còn về kích thước thân hình của em thì…-Dương Phàm cười bí hiểm: -Anh đã đo bằng thước đo tay nhiều lần rồi, có nhắm mắt cũng có thể phán đoán ra được kích cỡ phù hợp với em!
Khả Nhi bực mình giơ chân ra đạp cho Dương Phàm một cái khiến cho anh ngã lăn ra đất. Dương Phàm kéo Khả Nhi ngồi lên đùi mình rồi tiện tay đo kích thước bàn chân của cô:
-Đợi tháng lương sau anh sẽ mua giày cho em!
Khả Nhi xoa xoa đầu Dương Phàm:
-Anh dùng hết tiền lương để mua sắm cho em, vậy tiền phòng và tiền sinh hoạt lấy đâu ra?
Dương Phàm tì cằm vào vai Khả Nhi, hít hít mùi hương trên người cô, khoan khoái nói:
-Anh thích dùng tiền anh kiếm được để mua đồ cho em!
Khả Nhi một t