pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.

kiểm tra, bác sĩ cầm một tờ siêu âm ra, vẻ mặt chăm chú quan sát khiến cho Dương Phàm cảm thấy vô cùng căng thẳng: -Bác sĩ, tình trạng có nghiêm trọng lắm không?
-Vẫn ổn…- bác sĩ bỏ tờ giấy siêu âm xuống, từ tốn nói: -Thai nhi đã được 40 ngày rồi, phát triển bình thường.
-Cái gì?- Khả Nhi và Lương Dung Hinh cùng thốt lên kinh ngạc.
-Cô có thai rồi…- bác sĩ nói với Khả Nhi: -Cần phải chú ý chế độ dinh dưỡng, không được làm việc quá sức!
Dương Phàm phấn khởi hỏi han bác sĩ về những vấn đề cần chú ý.
Lương Dung Hinh mặt mày trắng bệnh, lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.
Khả Nhi như người mất hồn. Hai người trước nay luôn sử dụng biện pháp tránh thai, chỉ duy nhất có một lần, hôm đó Dương Phàm dẫn cô bỏ đi trước mặt bố mẹ anh. Lúc ấy tâm trạng của cả hai đều đang rất rối bời, quên mất không sử dụng biện pháp tránh thai. Chỉ một lần đó thôi lại đã tạo nên một sinh mạng bé nhỏ. Nhìn dáng điệu phấn khởi của Dương Phàm, cô không biết nên cười hay nên khóc.
Về đến nhà, Dương Phàm thấy Khả Nhi có vẻ mệt mỏi liền đỡ cô lên giường nằm. Anh ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng gạt những lọn tóc lòa xòa trước trán ra cho cô rồi dịu dàng nói: -Bác sĩ bảo em có hơi suy nhược, cần phải chú ý dinh dưỡng. Em muốn ăn gì để anh đi mua?
Khả Nhi áp chặt bàn tay Dương Phàm vào má mình: -Đừng đi, ở lại đây với em!
Phát hiện ra tâm trạng của Khả Nhi có vẻ khác thường, Dương Phàm liền hỏi: -Sao thế?
Khả Nhi không đáp, chỉ nhìn anh trìu mến, đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt anh.
-Có áp lực thì cùng nhau gánh vác, câu này là của ai nói ấy nhỉ?- Dương Phàm nói.
Khả Nhi mệt mỏi nhắm mắt lại, khẽ bảo: -Em bị hủy hợp đồng đại lí sữa tươi rồi. Các công ty khác cũng sẽ không kí hợp đồng với em đâu!
Dương Phàm trầm ngâm. Một người thông minh như anh chỉ cần nghĩ một chút là có thể hiểu ra tất cả. Anh lấy ra một tấm thẻ ngân hàng rồi đặt vào tay Khả Nhi: -Chúng ta tạm thời vẫn còn đủ tiền. Tấm thẻ này là tiền của người lớn lì xì cho anh hàng năm. Họ rất hào phóng, thế nên hiện giờ trong thẻ này đã có một số tiền tương đối. Anh vốn định để dành đến khi nào chúng ta mua nhà sẽ dùng đến, nhưng giờ đang cấp bách, chúng ta có thể lấy một phần ra để sử dụng.
Khả Nhi đưa trả lại tấm thẻ cho Dương Phàm: -Em cũng có một khoản tiết kiệm, đủ để duy trì đến khi tốt nghiệp đại học. Còn anh, chẳng bao lâu nữa sẽ tốt nghiệp, có nhiều thứ phải dùng đến tiền, anh cứ giữ lại đi!
Dương Phàm cười lớn: -Chúng ta đang làm cái gì vậy nhỉ? Đẩy qua đẩy lại!
Khả Nhi cũng bật cười.
-Như thế này đi, em cứ cất đi giúp anh, đợi khi nào cần tiền anh sẽ bảo em. Em biết quản lí tiền bạc hơn anh. Sau này anh kiếm được bao nhiêu đều giao cho bà xã quản lí hết!- đang nói chuyện thì điện thoại đổ chuông, Dương Phàm nhìn vào màn hình điện thoại rồi vội vàng đứng dậy: -Em nghỉ ngơi chút đi! Anh ra ngoài có chút việc!- nói rồi Dương Phàm cầm điện thoại vội vã chạy ra ngoài.
Khả Nhi ngẫm nghĩ một hồi rồi xuống giường đến bên cánh cửa. Tiếng của Dương Phàm vọng qua khe cửa: -Không được tuyển dụng? Tại sao chứ?...Điều kiện đãi ngộ có thể bàn bạc sau, tôi đâu có yêu cầu cao…a lô…a lô…- đối phương đã cúp máy. Dương Phàm cầm điện thoại đứng ngây người tại chỗ. Khuôn mặt dưới ánh mắt trời nhợt nhạt. Một lúc sau, anh lấy lại vẻ mặt dịu dàng và vui vẻ, quay người lại định đi vào nhà thì bất chợt nhìn thấy Khả Nhi đang đứng dựa vào cửa.
Mặt Dương Phàm trắng bệch ra. Anh cười gượng gạo.
-Tìm việc không thuận lợi hả anh? Mau nói sự thực cho em biết!
Dương Phàm cười chua xót: -Có thể…anh không thể tìm được bất kì công việc nào ở Bắc Kinh này.
Khả Nhi xót xa nắm chặt lấy tay anh: -Là em làm liên lụy đến anh!
Anh đưa tay Khả Nhi lên miệng, dịu dàng hôn lên tay cô, nói bằng giọng hài hước: -Em là lí tưởng của cuộc đời anh!
Khả Nhi bật cười: -Đúng là dẻo mỏ!- bỗng nhiên hai hàng nước mắt trào ra từ khóe mi của Khả Nhi: -Dương Phàm, chúng ta bỏ con nhé!
Trong phòng nghỉ là bảy, tám cô gái đang ngồi chờ phẫu thuật. Có người đi cùng người nhà, có người đi một mình…chẳng ai nói chuyện gì, không khí trầm lắng và ngột ngạt. Khả Nhi dựa vào người Dương Phàm, nhắm mắt nghỉ ngơi. Anh ôm chặt lấy cô, cúi đầu quan sát khuôn mặt trắng như tuyết của cô.
Cánh cửa phòng nghỉ ngơi vừa mở ra, Dương Phàm ngẩng đầu nhìn thấy một cô gái vừa làm xong phẫu thuật đang được chồng hay bạn trai dìu vào. Tuổi tác của cô gái cũng xấp xỉ Khả Nhi, trên khuôn mặt xanh xao còn đọng lại dấu tích của những giọt nước mắt. Nhìn cô gái đó, nghĩ đến dáng vẻ của Khả Nhi sau khi làm phẫu thuật, ngực của Dương Phàm bỗng nhiên như bị đập mạnh, cả trái tim đau đến nghẹn thở. Nỗi đau đớn phải vứt bỏ cốt nhục còn đang sống sờ sờ của mình đi không phải ai cũng hiểu hết được.
Cô y tá đứng ở ngoài cửa gọi to: -Số 5 vào phòng, số 6 chuẩn bị.
Khả Nhi là số 10.
Dương Phàm đỡ Khả Nhi ngồi dựa vào thành ghế rồi dịu dàng bảo: -Anh ra ngoài một chút, anh sẽ trở lại ngay!
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong không khí. Dương Phàm cảm thấy rất khó thở. Anh chạy nhanh ra cửa hàng tạp