Tác giả: Trúc Âm
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2519 lượt.
anh ra, nhẹ nhàng ra khỏi giường.
Trên bàn bày đầy những bức vẽ, còn có cả một chồng bản đồ đặt ở dưới góc tường bởi vì trên bàn đã không còn chỗ để. Máy tính vẫn đang hoạt động. Khả Nhi mở màn hình lên, trên destop là là một bảng thống kê, ghi lại thời gian, số lượng bản vẽ gốc đã nhận và thời gian phải giao lại cho người ta. Khả Nhi tỉ mỉ xem xét. Cuối cùng cô cũng hiểu ra, Dương Phàm mỗi tuần nhận cả đống bản vẽ rồi phải chế tác thành sơ đồ điện tử và giao lại vào tuần sau rồi lại tiếp tục nhận bản vẽ mới. Vì vậy anh bắt buộc phải thức đêm mỗi ngày để hoàn thành, như vậy mới có thời gian vào mỗi cuối tuần để đến trường thăm cô.
Khả Nhi giúp Dương Phàm sắp xếp các bản vẽ thành một chồng gọn gàng, bỗng nhiên một giọt nước mắt rơi trên bản vẽ. Cô vội vàng lấy giấy ăn chấm đi vì sợ sẽ làm nhòe bản vẽ nhưng vừa lau sạch được giọt này thì giọt kia đã lại rơi xuống. Cô ngẩng mặt lên nhìn trần nhà, để mặc những giọt nước mắt lặng lẽ trào ra.
-Khả Nhi…- Dương Phàm không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, nhẹ nhàng đến bên, ôm lấy Khả Nhi từ phía sau: -Anh thích nhìn thấy em trong bộ dạng này. Rất xinh đẹp! Nào, cười một cái nào!
Khả Nhi nhoẻn miệng cười.
Dương Phàm thở dài:
-Thôi bỏ đi, em để lần sau cười tiếp nhé!
Cô nghiêng đầu dựa vào vai anh, hơi thở ấm áp phả qua vai anh:
-Sau này đừng có thức đêm nữa, phải giữ gìn sức khỏe. Công việc làm không hết thì để đến cuối tuần làm.
Dương Phàm không lên tiếng.
-Em sẽ đến đây vào mỗi cuối tuần như trước đây!
Dương Phàm nghe thấy vậy liền cười toe toét:
-Vợ anh thật là tuyệt!
-Còn nữa!- vẻ mặt Khả Nhi rất nghiêm túc: -Sau này có chuyện gì tuyệt đối không được giấu em! Không được chịu đựng một mình!
Anh trợn mắt nhìn cô:
-Anh là đàn ông mà!
Khả Nhi trợn mắt lườm lại:
-Nếu như anh mệt mỏi mà ngã ra đấy thì em phải làm thế nào?
Dương Phàm cười, siết chặt Khả Nhi trong vòng tay:
-Làm gì đến mức độ đó?
-Dương Phàm, hãy hứa với em chúng ta sẽ cùng chia sẽ niềm vui, cùng chịu đựng áp lực. Anh thế nào thì em như vậy!
Nỗi đau khắc cốt ghi xương
Trung tuần tháng 12, Khả Nhi phải đến công ty sữa tươi kí kết hợp đồng đại lí của năm sau. Ngày hôm ấy cũng trùng vào ngày Dương Phàm đến một đơn vị ở gần đó để phỏng vấn. Vì thế anh liền hẹn với Khả Nhi đợi sau khi anh phỏng vấn xong sẽ đến công ty sữa tươi đón cô rồi cả hai sẽ cùng quay về chỗ Dương Phàm.
Mặc dù cuối tháng 11 đã kết thúc đợt thực tập ở đơn vị nhưng Dương Phàm vẫn ở lại căn phòng anh đang thuê. Căn phòng nhỏ ấy đã trở thành tổ ấm của anh và Khả Nhi. Anh muốn để dành một tổ ấm cho Khả Nhi có thể đến bất kì lúc nào để nghỉ ngơi, thư giãn đầu óc. Bởi vì ban ngày không cần đi làm nữa nên Dương Phàm nhận thêm rất nhiều bản vẽ về nhà làm, nhờ đó có thể duy trì được tiền thuê phòng và tiền sinh hoạt. Bên cạnh đó, anh đến nhiều nơi xin việc, đẩy nhanh quá trình tìm việc cho mình.
Quá trình phỏng vấn tiến hành khá thuận lợi . Dương Phàm vui vẻ bước ra cổng. Bất ngờ một chiếc xe hơi quen thuộc đỗ xịch trước cánh cổng lớn, người ngồi trong xe không ai khác chính là Lương Dung Hinh. Dương Phàm hơi ngẩn ra vì bất ngờ, gật đầu chào xã giao đi vòng qua chiếc xe ra ngoài.
-Dương Phàm…-Lương Dung Hinh đuổi theo, chặn đường đi của anh: -Chúng ta nói chuyện một chút có được không?
Nhìn Lương Dung Hinh đang nức nở, Dương Phàm lại nhớ đến Khả Nhi. Nếu như người rơi vào hoàn cảnh này là Khả Nhi, cô ấy sẽ làm thế nào nhỉ? Chí ít anh có thể khẳng định là Khả Nhi tuyệt đối không giao số phận của mình vào tay người khác. Hai cô gái cùng lứa tuổi mà khác biệt sao lại lớn đến vậy?
-Dương Phàm, nếu như chúng ta kết hôn, cậu có thể gia nhập tập đoàn Vĩnh Xương với tư cách là chủ tịch tập đoàn. Thực lực của Bác Nhuệ còn mạnh hơn Vĩnh Xương, cậu có được sự ủng hộ của Bác Nhuệ, còn có ông nội và bác Dương hậu thuẫn, bố tôi với đám người kia chắc chắn sẽ không dám giở trò trước mặt cậu đâu!
Dương Phàm thở dài: -Hinh Hinh, mặc dù đó là người thân của tôi nhưng tôi cũng phải nhắc nhở cậu, cậu đừng có nghĩ rằng ông ngoại và mẹ tôi chí công vô tư, nhiệt tình giúp đỡ người hoạn nạn. Nếu như tôi vào Vĩnh Xương rồi, đảm bảo chưa đầy ba năm, Vĩnh Xương không bị bố cậu nuốt gọn thì cũng bị Bác Nhuệ thâu tóm hết.
-Tôi chấp nhận…- Lương Dung Hinh thôi không khóc, vẻ mặt quả quyết: -Tôi hận bố tôi, hận người đàn bà và những đứa con riêng của ông ta. Mẹ tôi vì bị bọn họ chọc tức mà sinh bệnh. Ngày nào mụ đàn bà đó cũng gọi điện đến sỉ nhục mẹ tôi, còn bố không chỉ không ngăn chặn mà còn dung túng cho mụ đàn bà ấy chửi mắng mẹ tôi. Mẹ cho người đi dằn mặt mụ đàn bà đó, bố tôi liền cào rách mặt mẹ. Thay vì để ông ta cướp hết tập đoàn, tôi thà dâng tập đoàn Vĩnh Xương bằng cả hai tay cho bác Dương và cậu còn hơn. Tốt nhất là để Bác Nhuệ nuốt gọn tập đoàn Vĩnh Xương, để cho bọn chúng phải trắng tay. Còn tôi chỉ cần vẫn là con dâu của nhà họ Dương thì số cổ phần ấy trước sau gì cũng vào tay con cháu của tôi.
Dương