Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2779 lượt.
“Nương…” Vân phi đầy mặt phẫn hận, tức giận giậm chân bình bịch.
“Trở về rồi nói!” Lý Ánh Hà trầm giọng nói một câu rồi cùng nàng rời khỏi Dụ Nhân cung.
O(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)O
“Hoàng thượng, đêm nay ngài có muốn an bài nương nương nào tới thị tẩm không ạ?” Lục công công đi tới hỏi.
Vi phong suy nghĩ một chút, nói: “Không dùng!”
Rời cung ba tháng, tuy nói rằng có lão thúc phụ Hiền thân vương hỗ trợ chấp chính nhưng có rất nhiều chuyện Hiền thân vương không thể xử lý được, đến nỗi khi về, Vi Phong mấy ngày bận rộn mà công vụ vẫn chồng chất như núi.
Sau khi Lục công công đi ra ngoài khoảng nửa canh giờ, Vi Phong mới khép lại tấu chương, đứng dậy, giãn gân giãn cốt rồi ra khỏi ngự thư phòng, trở lại tẩm cung.
Nhìn thấy nhân nhi đang ngủ say trên chiếc giường lớn màu vàng, con mắt đang lạnh như băng của hắn trong nháy mắt trở nên nhu hòa.
Hắn rất nhanh cởi bỏ ngoại bào, đi đến bên giường, trước sờ lên cái bụng hơi nhô lên của nàng, rồi hôn xuống, sau đó đi lên, nhiếp trụ đôi môi anh đào hồng nhuận kiều diễm của nàng.
Hàn Lăng đang trong giấc mộng, không tự giác hé miệng đáp lại hắn.
Dần dần, trong không khí tràn ngập một cỗ khí tức kiều diễm mập mờ, cảm thấy nụ hôn càng ngày càng vội vàng, Hàn Lăng không khỏi mở mắt.
“Tinh Tinh, trẫm muốn ngươi!” Thanh âm khàn khàn, quanh quẩn bên tai nàng; con ngươi đen lấp lánh hữu thần lộ ra dục vọng nồng đậm.
Vi Phong không ngừng phun ra nhiệt khí, lan tỏa lên cổ làm da thịt toàn thân nàng run lên. Đầu óc cũng trống rỗng, chỉ ngơ ngác nhìn Vi Phong.
Mãi đến khi cảm giác trên người mát mẻ, nàng mới giật mình tỉnh lại, áo ngủ không biết đã bị hắn rút đi từ bao giờ, nàng vốn không có thói quen mặc yếm nên lúc này thân thể nàng hoàn toàn lộ ra trước mặt hắn.
Xấu hổ, Hàn Lăng theo bản năng nắm lấy cái chăn bên cạnh, chuẩn bị che đi vô hạn cảnh xuân.
Vi Phong tay mắt lanh lẹ, đoạt lấy cái chăn trong tay nàng, quăng ra đằng sau.
“Hoàng thượng…” Hàn lăng vừa thẹn vừa giận, không thể làm gì khác hơn là dùng hai tay che khuất nơi riêng tư của mình.
“Ngoan, để trẫm thật tốt ái ngươi, nhé?” Vi Phong tiếp tục phà hơi thở vào nàng, “Trẫm rất nhớ lần đầu tiên hoan ái cùng ngươi, lúc đó ngươi rất đẹp, rất mê người, mang đến cho trẫm rung động trước nay chưa từng có, trẫm chỉ hận không thể vĩnh viễn ở lại trong cơ thể ngươi, cả hai vĩnh viễn không chia lìa.”
Thật buồn nôn! Thật phiến tình! Mặt Hàn Lăng càng thêm đỏ.
Vi Phong thấy thế, hai tay lần tới trên đầu gối nàng.
Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ này, trước mắt Hàn Lăng bỗng hiện lên bóng dáng của Nhị Cẩu cùng Vương Cảnh Thương, lý trí lập tức trở về, đúng lúc hắn sắp tiến vào, nàng nhấc chân, dùng sức đá hắn.
Vi Phong không hề phòng bị, lảo đảo một cái rồi ngã chổng vó trên giường.
“Ngươi làm sao vậy?” Vi Phong ngồi lên, thẹn quá hóa giận.
“Hoàng thượng, xin lỗi, thần thiếp… thần thiếp thật sự không muốn!” Nhìn vẻ mặt vì bất mãn mà dẫn trở nên âm trầm kinh khủng của hắn, Hàn Lăng không khỏi run run lên, đột nhiên nhớ ra một lý do trọng yếu, “Thần thiếp vừa rồi rất lo lắng cho thai nhi, nên nhất thời nóng lòng, mới làm ra việc mạo phạm Hoàng thượng, xin Hoàng thượng thứ tội.”
Nghe nàng giải thích xong, Vi Phong tức giận xẹp xuống không ít, một lần nữa tới gần nàng, “Việc này ngươi có thể yên tâm, trẫm đã hỏi thái y, ngươi hiện tại đã mang thai bốn tháng, có thể sinh hoạt vợ chồng rồi. Ngoan, đừng sợ, trẫm sẽ rất cẩn thận, rất cẩn thận, tuyệt không làm bị thương đến hoàng nhi.”
Phát giác hắn lại muốn tiếp tục, Hàn Lăng lại cảm thấy bối rối cùng lo lắng, vừa lùi lại vừa nói lời cự tuyệt: “Hoàng thượng, thần thiếp còn chưa chuẩn bị tâm lý, thỉnh Hoàng thượng đừng…”
“Không chuẩn bị tốt sao? Chỉ vì một mình ngươi không tốt liền không muốn cho trẫm ái ngươi?” Mắt Vi Phong một lần nữa dấy lên tức giận, “Mặc kệ ngươi có chuẩn bị tâm lý hay không, trẫm đêm nay nhất định muốn ngươi!”
“Không!” Thấy hắn tiến lại phía mình, Hàn Lăng khóc lên.
Không biết làm thế nào, Vi Phong lúc này dục hỏa đốt thân, căn bản không để ý tới cầu khẩn của nàng. Hắn chỉ biết là hắn muốn phóng thích, hắn muốn đưa nàng lên đỉnh dục vọng.
“Không! Cút ngay! Cút ngay!” Hàn Lăng càng ngày càng kích động, lại bắt đầu giơ hai chân lên, đá loạn xạ vào hắn, trong đó một cước đạp mạnh vào hắn.
Vi Phong kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt đáng sợ nhìn nàng, cuối cùng, nộ khí đằng đằng rời giường, nắm lấy ngoại bào khoác lên thân hình quang lỏa, lớn tiếng rống ra ngoài cửa: “Lục công công, lập tức an bài người cho trẫm thị tẩm!”
Cảm Động
Phó thái y chẳng những y thuật cao minh mà cơ bản thường thức đối với phụ nữ có thai cũng rất “hiện đại”.
Hắn nói, để cho hài tử khỏe mạnh, Hàn Lăng cần phải năng đi lại một chút, nhìn ngắm cảnh vật tươi đẹp, hít thở không khí trong lành.
Cho nên hôm nay, Hàn Lăng ăn cơm sáng xong liền đi cùng cung nữ tới ngự hoa viên.
Lúc này Vân phi, với các phi tần khác bu xung quanh, từ t