Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2777 lượt.

.” Hàn Lăng chuẩn bị nhảy từ trên dây đu xuống.
Vi Phong kinh hoảng, vội vàng ổn định cái đu, nhẹ giọng trách cứ: “Ngươi sao lại bất cẩn thế, không thấy nó đang đu đưa sao?”
Hàn Lăng không nói gì, hai chân vừa chạm đất liền đi thẳng về phía trước.
Vi Phong bước nhanh đuổi kịp nàng, đỡ lấy nàng.
Nhìn theo hai người ngày càng xa, lại nhìn lại cây đu trống rỗng, lòng Cốc Thu tràn đầy khốn hoặc, hoang mang cùng hỗn loạn.
O(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)O
“Nương, người phải giúp nữ nhi!” Trong điện, một nữ tử mặc cung trang hoa lệ, khuôn mặt xinh đẹp mang theo vẻ khổ sở, cầu khẩn cùng làm nũng. Bàn tay trắng nõn mềm mại kéo kéo hồng y phụ nhân ngồi cạnh.
Các nàng chính là Vân phi và Lý Ánh Hà.
“Vân nhi, ngươi chắc chắn nàng ta đúng là tiện tỳ Hàn Lăng?” Mặt Lý Ánh Hà trái lại, cực kỳ bình thản.
“Đúng! Năm ngày trước, Hoàng thượng mang nàng hồi cung, còn an bài nàng ở Dụ Nhân cung. A Đức có thăm dò qua, nói nữ nhân kia giống hệt Hàn Lăng. Nương, tiện nữ đó không phải đã chết rồi sao? Sao lại xuất hiện, còn là được Hoàng thượng mang về?”
Lý Ánh Hà nghe xong thì lộ vẻ khốn hoặc, còn có chút kinh hoảng. Vô địch độc châm của nàng chưa từng thất bại lần nào, người trúng độc chắc chắn phải chết, Hàn Lăng sao lại có thê sống lại?
Ngẫm nghĩ một hồi, Lý Ánh Hà lựa chọn tin tưởng vào độc châm của mình, “Thiên hạ rộng lớn, mọi việc đều có thể xảy ra. Vân nhi, ngươi cần nhớ lúc đó A Đức đã bẩm báo lãnh cung đích xác có nữ thi. Cho nên, Lãnh Tinh hiện tại tuyệt đối không phải là Hàn Lăng, nói không chừng chỉ là một người có diện mạo giống hệt.”
“Kể cả nàng không phải là Hàn Lăng, nhưng cũng là một tai họa. Nàng chẳng những mang long chủng, còn được ân sủng xưa nay chưa từng có, ở cùng một chỗ với Hoàng thượng! Hoàng thượng nam tuần mấy tháng, nữ nhi thật vất vả chờ đến lúc hắn trở về, vậy mà mấy ngày nay hắn cũng không truyền thị tẩm. Cứ như vậy, nữ nhi không biết đến năm nào tháng nào mới có long thai.” Vân phi tiếp tục lay cánh tay Lý Ánh Hà, “Nương, lần này người nhất định phải giúp nữ nhi!”
“Yên tâm, tâm can bảo bối của ta!” Lý Ánh Hà cầm lấy tay Vân phi, trao cho nàng ánh mắt an tâm, “Đi, chúng ta đi thỉnh an Hoàng thượng!”
“Đa tạ nương!” Vân phi cười, hai tay khoác vào khuỷu tay Lý Ánh Hà, cùng nàng rời khỏi Vân Hoa cung đi tới Dụ Nhân cung.
Lúc các nàng bước vào trong điện thì thấy Vi Phong đang đi ra cùng một tên thái y.
“Thần phụ thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc!”
“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng cát tường!”
Hai mẹ con, song song đi tới trước mặt Vi phong, cung kính hành lễ.
Vi phong ngẩn người, lập tức nhàn nhạt nói: “Bình thân.”
Sau đó lại quay lại phía thái y, “Phó thái y, trẫm nói lại lần nữa, ngươi cần phải luôn luôn chú ý cẩn thận, bảo về long thai bình an vô sự, sáu tháng sau trẫm muốn hắn khỏe mạnh xuất hiện trước mặt trẫm.”
“Hoàng thượng xin yên tâm, long thai và nương nương đều bình thường. Chỉ cần nương nương làm theo những gì vi thần dặn dò chắc chắn sẽ bình an sinh hạ tiểu hoàng tử.”
“Bất luận kẻ nào làm việc gì gây hại cho long thai, trẫm tuyệt đối không tha cho hắn!” Vi Phong nghiêm túc nói. Lời này tựa hồ không chỉ là nói cho thái y mà còn như nói cả cho Vân phi nghe.
Phó thái y đi rồi, sự chú ý của Vi Phong mới trở lại trên người Lý Ánh Hà, “Di nương, sao người lại tới đây?”
Kìm nén tức giận, Lý Ánh Hà cố gắng nặn ra nụ cười: “Hoàng thượng lần này nam tuần di nương thật là lo lắng. Vừa nghe Hoàng thượng hồi cung, liền không thể chờ được mà đến đây, có gì mạo muội mong Hoàng thượng tha thứ.”
“Di nương nói gì vậy, trẫm ban lệnh bài cho ngươi chính là vì để cho ngươi có thể tùy thời tiến!”
“Đa tạ Hoàng thượng!” Lý Ánh Hà dừng lại một chút rồi chần chừ hỏi: “Hoàng thượng, nghe nói lần này ngài đưa về cung một dân gian nữ tử, còn chuẩn bị phong nàng làm phi?”
“Ân. Nàng mang trong mình long chủng của trẫm, công lao quá lớn, trẫm cảm thấy nàng có tư cách ngồi lên vị trí tứ phi!”
Không khó để nghe ra ý khẳng định trong giọng nói của Vi Phong, Lý Ánh Hà không dám phản đối gì, liền chuyển đề tài, “Di nương còn nghe nói, Hoàng thượng để nàng ở tại Dụ Nhân cung?”
“Nàng có bầu, trẫm muốn chăm sóc nàng thật tốt!”
“Nhưng mà Hoàng thượng, Dụ Nhân cung từ trước tới giờ không thể để hậu cung phi tần ở lại, Hoàng thượng làm như vậy,chẳng lẽ muốn phá bỏ lệ thường của hoàng triều? Vậy… làm sao mà ăn nói với tiên đế?”
“Trẫm mặc kệ, trẫm chỉ biết là nếu không sinh được hoàng nhi thì thật sự có lỗi với tiên đế.” Vi Phong kiên quyết nói.
Lý Ánh Hà tức giận, không làm gì được, chỉ dám yên lặng cúi đầu, suy nghĩ cách khác thuyết phục Vi Phong.
“Di nương, trẫm muốn đến xem tình hình Tinh phi, người cứ tự nhiên. Hay là để Vân phi đưa người đi dạo một chút. À, Ru-pi quốc hôm trước có tiến cống một đôi ngọc như ý, hai ngày nữa trẫm sẽ sai người đưa đến phủ của người.”
“Di nương… tạ ơn Hoàng thượng!” Lý Ánh Hà vội vàng nói tạ ơn, đợi đến lúc nàng đứng thẳng thân thể đã không thấy bóng dáng Vi Phong đâu.