Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2833 lượt.
ứu ta, sư thúc… cứu ta!” Vân phi mặt đỏ lên.
“Buông nàng ra!” Đột nhiên, một bàn tay to ngăm đen cầm lấy tay Hàn Lăng.
Trơ mắt nhìn hắc y nữ nhân xa lạ cổ quái trước mắt, Hàn Lăng nộ xích, “Ngươi là ai, dám ngăn trở bổn cung?”
Hắc y nữ nhân không nói, chỉ tăng lực thêm, Hàn Lăng bị đau, không tự giác buông Vân phi ra.
“Vu bà, ta liều mạng với ngươi!” Hàn Lăng khôi phục lại như cũ, khẽ kêu một tiếng, dùng võ công Liễu Đình Phái từng dạy cho nàng đánh về phía hắc y nữ nhân.
Hắc y nữ nhân há là kẻ đầu đường xó chợ, cũng mặt không đổi sắc, không chút hoang mang tiếp chiêu. Rất nhanh Hàn Lăng đã bị nàng kiềm trụ.
“Buông!” Hàn Lăng mắt mở trừng trừng.
Hắc y nữ nhân không hề động đậy, ánh mắt nhìn về phía Lý Ánh Hà, tựa hồ tại trưng cầu ý kiến của nàng.
Lý Ánh Hà nội tâm một hồi thống khoái, cố ý không lên tiếng.
Đúng lúc này một bóng người cao lớn vọt tới như tia chớp, nhanh chóng đoạt lại Hàn Lăng từ tay hắc y nữ nhân.
“Hoàng thượng?” Vân phi cùng Lý Ánh Hà thấy người ngoài ý muốn xuất hiện thì thất kinh, lập tức hành lễ. Chỉ có hắc y nữ nhân kia là vẫn lạnh lùng đứng yên.
“Người đâu, mau áp giải lão vu bà này vào đại lao!” Vi Phong tức giận nhìn hắc y nữ nhân.
“Hoàng thượng, thỉnh khai ân!” Lý Ánh Hà lập tức đến gần, “Nàng là sư muội của di nương, hôm nay tiến cung là để xem bệnh cho Vân nhi.”
“Đúng vậy, Hoàng thượng. Sư thúc sở dĩ mạo pham Tinh phi là bởi vì Tinh phi muốn giết hại thần thiếp, sư thúc chỉ sốt ruột cứu người mà thôi.” Vân phi cũng vội vàng biện hộ.
Ánh mắt nghi vấn của Vi Phong nhìn về phía Hàn Lăng trong lòng.
“Hoàng thượng, hóa ra Lạc nhi là do Vân phi sai người cướp đi, tất cả đều là quỷ kế của Vân phi và Lý Ánh Hà, nói không chừng kẻ cướp Lạc nhi đi chính là lão vu bà này!” Hàn Lăng gấp giọng hô to, “Ngươi mau bắt nàng ta lại, nghiêm hình tra hỏi, nhất định bắt nàng giao Lạc nhi ra.”
“Hoàng thượng, oan uổng a! Thần thiếp căn bản không biết tiểu hoàng tử bị mất tích, mới vừa rồi khi Tinh phi xông vào lên án thần thiếp, thần thiếp mới được biết.”
“Không sai, Hoàng thượng, di nương cũng vừa mới biết, còn như sư muội đây hôm nay mới là lần đầu tiến cung, Tinh phi lại đi vu hãm chúng ta như vậy, thật sự là oan uổng mà!”
“Hoàng thượng, ngươi đừng để bị các nàng qua mặt, tất cả đều là các nàng giở trò quỷ, Lạc nhi nhất định là bị các nàng bắt đi, ngươi mau giam các nàng lại, cứu Lạc nhi về!” Hàn Lăng lòng như lửa đốt, vừa giậm chân vừa gào théo, điên cuồng túm lấy tay Vi Phong.
“Tinh phi nương nương, tuy nói ngài là sủng phi của Hoàng thượng nhưng xin ngài đừng vũ nhục thần phụ, đừng oan uổng cho người tốt.”
Nhìn sắc mặt dối trá của Lý Ánh Hà, Hàn Lăng tức giận muốn nổ phổi, nàng không nghĩ ngợi nhiều, giơ chân dùng sức đá vào bụng Lý Ánh Hà.
Lý Ánh Hà thê thảm kêu một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất.
“Mẫu thân, ngài không có việc gì chứ.” Vân phi lập tức chạy đến bê Lý Ánh Hà, sau đó lại ngẩng đầu tức giận mắng, “Tinh phi, sao ngươi lại đánh mẫu thân của ta?”
“Không đem Lạc nhi giao ra đây thì không chỉ có nương ngươi mà ngay cả ngươi ta cũng sẽ không buông tha!” Hàn Lăng vừa nói, lại nhấc chân, chuẩn bị đá Vân phi.
Vi Phong thấy thế thì nhanh tay ngăn cản nàng.
“Buông!” Hàn lăng tức giận nói với Vi Phong.
“Chân tướng sự việc còn chưa rõ, ngươi đừng vội trùng động. Còn nữa, di nương luôn luôn từ bi vi hoài, Lạc nhi là hoàng nhi của trẫm, nàng làm sao có thể làm ra chuyện như vậy. Ngoan, trước tiên hãy theo trẫm trở về, ngươi nhìn ngươi xem, tay bị đỏ hết cả rồi.”
“Tinh phi tỷ tỷ, chúng ta đi về trước đi.” Cốc Thu từ nãy vẫn đứng bên cạnh cũng lên tiếng khuyên bảo.
Vừa rồi thấy Hàn Lăng chạy đi Vân Hoa cung, nàng thất kinh, không biết làm thế nào, đành chạy đi báo cho Vi Phong, mau mắn Vi Phong kịp thời chạy tới, cứu Hàn Lăng khỏi bị lão vu bà hạ độc thủ.
“Cốc Thu, ngay cả ngươi cũng bảo ta đi về?” Hàn Lăng tức giận cả với Cốc Thu.
Cốc Thu nhìn nàng một cái, cúi đầu.
Vi Phong ôm lấy Hàn Lăng, mặc kệ Hàn Lăng giãy dụa, gào thét, đi ra phòng ngoài, rời khỏi Vân Hoa cung.
Bên trong phòng rốt cục an tĩnh lại, Vân phi đỡ Lý Ánh Hà lên, “Nương, ngài không có việc gì chứ?”
Lý Ánh Hà nhìn nàng, “Không việc gì! Công phu của nàng không làm gì được mẫu thân!” Vừa nói, ánh mắt liền chuyển hướng sang hắc y nữ nhân, “Sư muội, ngươi có sao không?”
Hắc y nữ nhân lắc đầu, khốn hoặc hỏi: “Tinh phi lúc nãy là ai?”
“Nàng lai lịch không rõ, là người Hoàng thượng mang từ ngoài cung về, rất được Hoàng thượng sủng ái.” Lý Ánh Hà đáp một câu, giọng điệu ẩn chứa khó chịu.
“Ta hình như ở đâu gặp qua nàng.” Hắc y nữ nhân ánh mắt mờ ảo.
“Cái gì? Sư muội ngươi gặp qua nàng?”
“Ân, nhìn khá quen mắt, tựa hồ đã gặp qua ở đâu.” Hắc y nữ nhân trầm tư một hồi, nói: “Sư tỷ nếu không có việc gì, ta muốn đi trước.”
“Được, chúng ta cùng nhau trở về.” Lý Ánh Hà nói với Vân phi vài câu rồi cùng hắc y nữ nhân rời cung.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Buông, hỗn đản, buông ra!”
“Lăng Lăng, ngươi rốt cuộc l