Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2832 lượt.
o nàng.
“Trên giấy không phải nói hai ngày sau sao? Vậy tức là Lạc nhi hiện tại vẫn khỏe mạnh, chúng ta có thời gian hai ngày, trẫm sẽ trước hai ngày tìm Lạc nhi về, sẽ đưa Lạc nhi khỏe mạnh, hoàn hảo vô khuyết cho ngươi, được không?” Hắn vỗ về an ủi Hàn Lăng, lau đi nước mắt cho nàng, vén lại những sợi tóc tán loạn trên trán nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.
Dưới sự an ủi của Vi Phong, Hàn Lăng dần dần không cảm thấy lạnh nữa, không thấy run rẩy nữa, nàng chỉ thấy mệt, rất mệt, hai mắt chậm rãi nhắm lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Vi Phong hôm vài cái lên trán nàng, dè dặt ôm lấy nàng trở lại tẩm cung, để nàng nằm trên chiếc giường lớn màu vàng, lau đi những giọt nước mắt và mồ hôi còn sót lại trên mặt nàng, đắp chăn cho nàng, phân phó cung nô canh giữ ở phòng ngoài, còn hắn thì trở lại ngự thư phòng.
Hắn đi tới trước giá sách, gõ nhịp, một lát sau giá sách mở, Dạ đi ra.
“Hoàng nhi của trẫm đã bị người bắt đi!” Hắn đem tờ giấy trong tay cho Dạ.
Kìm nén kinh ngạc, Dạ tiếp nhận tờ giấy, đọc xong thì nghĩ ngợi trong chốc lát, sắc mặt lập tức ngưng trọng, nói: “Hoàng thượng, chỉ bằng vào những chữ này, không có lấy một chút đầu mối, thực sự không thể điều tra ra tiểu hoàng tử là bị ai bắt.”
“Ân! Trẫm muốn ngươi lập tức tới bờ biển Tần thôn, lén giám thị xem, nếu thấy nhân vật khả nghi thì cũng chớ manh động, cần âm thầm theo dõi.”
“Thuộc hạ hiểu, tiểu hoàng tử không thoát hiểm trước, thuộc hạ nhất định sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.”
“Được, lui xuống đi. Nếu có tin tức gì, lập tức bẩm báo cho trẫm.”
“Thuộc hạ tuân mệnh!”
Dạ đi rồi, Vi Phong tiếp tục nhìn chăm chú vào tờ giấy kia, đau khổ suy nghĩ.
Rốt cuộc là ai làm? Bắt Lạc nhi đi có mục đích gì? Nếu không sát hại Lạc nhi, lại còn lưu lại thư này, tức là người đó không muốn tính mệnh của Lạc nhi. Vậy rốt cuộc kẻ đó muốn gì?
Hoàng cung đề phòng sâm nghiêm, hơn nữa lại là ban ngày ban mặt, người nọ cho dù có năng lực siêu phàm thì cũng không thể vô thanh vô tức xuất nhập hoàng cung, trừ phi có bí đạo.
Bí đạo! Nhưng trừ ngự thư phòng ra thì hoàng cung không thể có cái bí đạo thứ hai nào thông ra ngoài cung. Mà bí đạo trong ngự thư phòng thì chỉ có những người trong tổ chức hắc y tử sĩ mới có thể ra vào. Chẳng lẽ… hung thủ vẫn chưa rời hoàng cung?
Lạc nhi vẫn còn ở trong tay địch nhân, trước mắt còn chưa rõ mục đích của chúng, không thể kinh động. Vì vậy, hắn tự mình đi kiểm tra mọi ngõ ngách trong hoàng cung, lặng lẽ lục soát nhưng không thu lại kết quả gì.
Sắc trời dần dần tối sầm xuống, Vi Phong kéo thân thể mỏi mệt trở lại tẩm cung.
Vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng thét phát ra từ trên giường.
Hắn vọt tới giường, vỗ nhẹ lên mặt Hàn Lăng, vội vàng kêu gọi, “Lăng Lăng, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh!”
Hàn Lăng mở mắt, vừa nhìn thấy hắn, đã nắm lấy cánh tay của hắn, “Phong, Lạc nhi đang khóc, hắn gọi chúng ta đến cứu hắn. Làm sao bây giờ, ta không biết hắn ở nơi nào, làm sao bây giờ?”
“Ngoan, ngươi nằm mơ thôi. Lạc nhi hiện giờ đang ở một chỗ rất an toàn, hắn không sao đâu.” Vi Phong chậm chạp lau đi mồ hôi cho nàng, đỡ nàng đứng dậy, “Đói bụng chưa, trẫm đưa ngươi đi dùng bữa.”
“Trời tối rồi, Lạc nhi đói bụng rồi, Phong, ta muốn đem cơm cho Lạc nhi ăn.”
“Lăng Lăng!” Sự thất thường, cùng lời nói không mạch lạc của nàng làm Vi Phong càng thêm hoảng, tiếng nói không khỏi đề cao.
“Lạc nhi mỗi lần ăn cơm đều phải nghe ta hát, nếu không hắn sẽ không chịu ăn. Không được, ta phải đi tìm hắn, ta phải đi tìm hắn!” Hàn Lăng đang bị vây trong trạng thái hoảng hốt, nàng đẩy Vi Phong ra, chuẩn bị xuống giường.
Vi Phong ôm cổ nàng, “Lăng Lăng, đừng như vậy, van xin ngươi đừng như vậy! Ngươi và Lạc nhi đều là người quan trọng nhất của trẫm, trẫm đã không có Lạc nhi, không thể mất ngươi nữa!”
“Lạc nhi! Ta muốn Lạc nhi! Buông, ta muốn đi tìm Lạc nhi! !” Hàn Lăng bấn loạn lên tiếng khóc rống, tiếng khóc cắt qua tẩm phòng, vô hạn thê thảm cùng bi thương.
Vi Phong rơi lệ, hắn chết lặng ôm nàng, “Lăng Lăng, hai ngày sau, nhớ không? Chúng ta hai ngày sau là có thể nhìn thấy Lạc nhi, bởi vậy ngươi phải bảo trọng thân thể. Ngươi không ăn cơm làm sao có thể đi đến bờ biển gặp Lạc nhi? Chẳng lẽ ngươi không muốn đi? Không muốn tự mình đón Lạc nhi về?”
Đúng! Hai ngày sau! Hàn Lăng tỉnh lại, “Phong, ta muốn ăn cơm, ta muốn đủ sức khỏe đi gặp Lạc nhi!”
“Được, được!” Tâm trạng lo lắng của Vi Phong rút cục cũng nhẹ nhàng bớt.
Hắn ôm lấy nàng, động tác vô cùng tỉ mỉ, vô cùng mềm nhẹ, phảng phất như nàng là một chiếc bình thủy tinh, chỉ cần lơ đãng một chút là sẽ làm vỡ vụn ra được.
Bàn tay nhỏ bé của Hàn Lăng cũng ôm chặt lấy lưng áo hắn, vùi đầu trước ngực hắn, trong khoảnh khắc này, lòng của nàng không còn cảm thấy sợ hãi, bất lực, bàng hoàng, thất thố hay đau đớn nữa…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Núi hoang, cánh đồng bát ngát, tật phong gào thét, một hắc bào lão nhân và một lam sam nam tử đang giằng co.
“Đình Phái, ngươi đang khảo nghiệm tính nhẫn nại của nghĩa phụ hả?” Lão nhân nộ khí