Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2857 lượt.
h liệt hôn.
Vi Lạc đặc biệt an tĩnh, khuôn mặt nhỏ nhắn không biểu lộ gì.
Hàn Lăng đặt hắn lên ghế bên cạnh mình, phát hiện ra dị trạng của hắn, vội vàng hỏi, “Lạc Lạc, có phải không thoải mái ở đâu không? Mau nói cho mụ mụ biết!”
Thấy Vi Lạc không hề phản ứng, Hàn Lăng càng thêm hoảng hốt, chuyển sang hỏi Liễu Đình Phái, “Lạc Lạc làm sao vậy?”
Liễu Đình Phái nhún nhún vai vẻ bất đắc dĩ, nói: “Tiểu gia hỏa này lại tức giận đấy.”
Hàn Lăng bừng tỉnh đại ngộ, lập tức một lần nữa ôm lấy Vi Lạc, ôn nhu dỗ dành: “Lạc Lạc ngoan, hôm qua mụ mụ bận quá nên không có thời gian tới gặp ngươi, ngươi xem, hôm nay mụ mụ đã bớt thời giờ để tới rồi.”
“Đồ nói dối!” cái miệng nhỏ của Vi Lạc kéo cao lên, hai mắt không nhìn vào Hàn Lăng.
“Ngoan, mụ mụ sai rồi, mụ mụ hứa sau này mặc kệ công việc bận rộn thế nào cũng sẽ bớt thời gian tới gặp ngươi…”
“Không phải ngài nói ngày mai sẽ ở cùng ta sao? Cái gì còn bớt thời gian tới gặp ta!” Vi Lạc nóng lòng ngắt lời Hàn Lăng.
“Ách…”
“Ngài cũng là gạt người!” Vi Lạc lập tức nhảy ra khỏi lòng Hàn Lăng, ngồi sang một bên, đôi mắt to nhìn trừng trừng vào Liễu Đình Phái, “Phụ thân cũng thế! Các ngài đều là đồ lường gạt!”
“Lạc Lạc, ai cho ngươi không lễ phép như vậy? Mau xin lỗi phụ thân!” Hàn Lăng thấy thế thì thấp giọng trách cứ.
“Sao lại mắng ta, cả ngài và phụ thân đều phải xin lỗi ta! Từ nhỏ ngài đã mặc kệ ta, ném ta đi, phụ thân thì lúc nào cũng nói dối! Các ngài cũng sai!”
“Ngươi…” nhìn khuôn mặt quật cường, ẩn chứa tức giận của hắn, Hàn Lăng tự nhiên lại nghĩ tới một khuôn mặt khác, nội tâm lại bừng lên một cỗ lửa giận vô danh.
“Lạc Lạc ngoan, ngươi phải thông cảm cho mụ mụ, tin tưởng mụ mụ.” Ý thức được Hàn Lăng cũng tức giận, Liễu Đình Phái không khỏi dỗ Vi Lạc.
“Đình Phái đừng để ý hắn! Cái tốt thì không học, xấu tính xấu nết giống hệt phụ thân, dã man bá đạo!” Hàn Lăng không khỏi tả oán một câu.
“Hắn cũng là tiểu hài tử mà. Hắn đã mong chờ nhiều năm như vậy, thật vất vả mới tìm được ngươi. Hôm qua mới sáng sớm hắn đã rời giường, ở đây chờ ngươi, khuôn mặt nhỏ nhắn từ chờ mong, mừng rỡ dần dần thành khổ sở, thất vọng. Ngươi mà nhìn thấy bộ dạng đó của hắn, nhất định sẽ rất đau lòng. Ta nói dẫn hắn ra phố hắn cũng không chịu, một mực nằm ở trên giường, ấm ức không vui, sinh ra hờn dỗi.”
Nghe Liễu Đình Phái nói xong, lửa giận trong Hàn Lăng biến mất, nàng cảm thấy đau lòng. Tuy nhiên phát hiện ra Vi Lạc tựa hồ vẫn còn giận dỗi, vì vậy tạm thời nói việc chính với Liễu Đình Phái.
“Hôm trước lúc ta vừa về cung thì nữ vương đột nhiên phát bệnh ngất xỉu, mãi đến giữa trưa hôm qua mới tỉnh lại, ta một mực canh giữ bên cạnh nàng, chia sẻ quốc sự với nàng, không thể rời đi được.”
“Cũng khó trách! Vậy tình hình hiện tại sao rồi?”
“Nàng là do di chứng của ngày trước bị trúng độc, mỗi năm phát tác một lần, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Hiện giờ lo nhất chính là hội chợ triển lãm tơ tằm sắp bắt đầu, thái y lại nói nữ vương mấy ngày tới không thể vất vả. Nữ vương hôm qua cũng có nói, dự định để ta chịu trách nhiệm về lễ hội lần này. Ta rất muốn giúp nàng nhưng chưa biết bắt tay vào làm thế nào.”
Hôm qua khi nghe tin tức đó, Hàn Lăng nửa buồn nửa vui. Vui vì nữ vương tín nhiệm bản thân, đem việc lớn như vậy giao cho mình; buồn là do nàng chưa có kinh nghiệm, sợ không đạt được hiệu quả như mong muốn, cô phụ sự phó thác của nữ vương.
“Triển lãm bán hàng… bọn họ định làm thế nào?”
“Đem các loại tơ tằm làm thành xiêm y, trưng bày tại một khu vực riêng trong hoàng cung (giống như các gian hàng trong triển lãm ở hiện đại), để các quốc gia đi thăm, thảo luận, đưa ra ý kiến, cuối cùng là đặt mua.”
Hàn Lăng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ta ban đầu định tổ chức một buổi biểu diễn thời trang, dùng tơ tằm may các loại trang phục mặc trước mặt các tân khách. Nhưng nếu không có âm nhạc tương ứng kết hợp thì sẽ không đạt được hiệu quả như mong muốn.”
“Trình diễn thời trang vừa sống động lại cụ thể, càng hấp dẫn ánh mắt khách khứa.” Liễu Đình Phái gật đầu đồng ý, “Còn về mặt âm nhạc, ta có thể giúp ngươi!”
“Ngươi giúp ta?”
Liễu Đình Phái cười một tiếng, “Ở hiện đại, trừ võ công ra, ta còn có sở thích âm nhạc. Chắc là lúc mang thai ta, mẹ ta thường xuyên nghe nhạc nên đã bồi dưỡng tế bào yêu nhạc nơi ta. Ta am hiểu vài loại nhạc khí, có thể biên khúc phổ, nếu cần ta có thể dạy lại cho các nhạc sĩ trong cung.”
“Thật sao? Vậy thì tốt quá! Tơ tằm mềm mại mịn màng, là hàng tiêu dùng cho tầng lớp cao, ta định thiết kế một số trang phục tao nhã cao quý. Trong một kỳ nghỉ hè ta đã từng làm người mẫu, đến lúc đó ta sẽ chọn ra một vài cung nữ thích hợp, dạy cho các nàng.”
“Rất tốt! Ta có thể đoán được show thời trang lần này của ngươi sẽ mang lại cho cổ nhân nơi đây một rung động mãnh liệt! ta không thể chờ để xem!” Liễu Đình Phái hăng hái dạt dào, nhiệt tình khen ngợi.
Để đến lúc vào cung ta sẽ trình bày kế hoạch này với nữ vương, đến lúc đó ngươi có thể tự do xuất nhập hoàng cung, ta còn có thể nhân cơ hội đề xuất với