Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2854 lượt.
nam nhân đó cũng giống Hàn Lăng, đều đến từ dị thế? Nghĩ tới đây, trong lòng Vi Phong lại chấn động, khó trách bọn họ quan hệ thân mật như vậy!
“Hoàng thượng, nếu ngài đã đợi ở hoàng cung ba năm mà không được, sao không đi ra ngoài một chút, nói không chừng có thể có thu hoạch.” Chính Nghiêm đại sư ý vị thâm tường.
“Đại sư, ý ngươi là…”
“Bần tăng cũng chỉ là đoán mò, tất cả phải trông vào duyên phận của Hoàng thượng và nương nương.”
Tất cả phải dựa vào duyên phận! Đó mới là cách tìm được Lăng Lăng! Vi Phong mừng rỡ như điên, lập tức phân phó Dạ: “Gọi bọn Phong chuẩn bị, trẫm muốn tham gia lễ hội tơ tằm của Xinh Tươi quốc!”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Vân Hoa cung!
“Nương, vẫn không được sao?” Thấy thần sắc khó coi của Lý Ánh Hà, Vân phi liền biết ngay lần thuyết khách này lại thất bại.
“Thật không biết nữ nhân kia rốt cục có cái gì mê hoặc hắn, để hắn trầm mê như thế!” Lý Ánh Hà hét lớn lên, nhưng cũng không giải tỏa được bức xúc trong lòng.
“Tiện nhân kia tự dưng biến mất, còn tưởng rằng cơ hội của chúng ta đã đến, không ngờ lại càng làm cho mọi chuyện hỏng bét!” Vân phi cũng giận dữ, “Ba năm, vì tiện nhân kia mà Hoàng thượng thủ thân đúng ba năm. Tin này mà truyền ra thì sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.”
“Hắn cứ như trúng tà, cả ngày không màng quốc sự, chỉ biết chăm chú ngắm nhìn mấy bức tranh đó. Trước kia hắn cái gì cũng nghe ta khuyên nhủ, hôm nay lại không để cho ta chút mặt mũi nào.”
“Mẫu thân, vậy phải làm sao bây giờ? Cứ như vậy thì nữ nhi cũng không muốn sống!” Thủ ba năm sống một mình, đối với Vân phi mà nói là hạng dày vò hành hạ cực kỳ nặng nề.
Lý Ánh Hà mục quang hiện lên mấy phần ác độc cùng kiên quyết, “Hắn nếu như vẫn không tỉnh ngộ, chúng ta chỉ có xuất thủ !”
“Mẫu thân, không được! Ta không thể mất đi Hoàng thượng!” Vân phi đã sớm biết mưu kế của mẫu thân, vừa nghe nàng muốn thực hiện thì vội vàng cầu khẩn.
“Nhưng đây là bất đắc dĩ, mẫu thân cũng không muốn tuyệt tình như vậy.” Lý Ánh Hà nhẹ nhàng vỗ vai Vân phi, “Đồ ngốc, chờ hắn không được thì đợi đến khi hắn bị chúng ta quản chế rồi, ngươi sợ gì hắn không phục tùng ngươi?”
“Nhưng lỡ như hắn…”
“Yên tâm đi, mặc kệ hắn là nam nhân gian ngoan thông minh thế nào cũng phải có lúc thỏa hiệp, mẫu thân sẽ không để cho ngươi khổ sở.”
“Ân!”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Xinh Tươi quốc!
“Bệ hạ, cuối cùng ngài cũng tỉnh!” nhìn thấy nữ vương tỉnh lại, Hàn Lăng kích động chảy nước mắt. Ở chung hai tháng làm nàng nảy sinh một thiện cảm sâu đậm với nữ vương.
Bàn tay tái nhợt của nữ vương vươn lên mặt Hàn Lăng, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ, “Đừng khóc, quả nhân không sao, đừng khóc, nhé?”
Hàn lăng không ngừng gật đầu tỏng khi nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.
“Đây là bệnh cũ, sau khi phát tác thì sẽ khỏi rất nhanh, không cần lo lắng.” Kỳ thật, nội tâm nữ vương cũng đang ngầm dậy sóng.
Mọi khi bệnh phát tác, mặc dù cung nô cũng thương tâm lo lắng nhưng không giống như Hàn Lăng lúc này, làm cho nàng cảm động mãnh liệt, thật giống như người nhà vậy.
“Được, bệ hạ, ta nghe Tố Nga nói đây là di chứng của việc ngài bị trúng độc lúc trước để lại, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Bệ hạ có thể nói với ta không?”
“Hai mươi năm trước quả nhân đã trúng một loại kịch độc, may mắn được Thất Hiền* pháp sư ra tay cứu giúp, quả nhân mới có thể giữ được tính mạng, nhưng tàn độc thì không thể trừ tận gốc, cứ cách một năm độc tính lại phát tác một lần.” nữ vương yếu ớt kể.
“Đó là độc gì?”
“Truy mệnh đoạt hồn phấn! Nó gồm bảy thứ độc thảo pha chế mà thành, người trúng độc, sau mười hai giờ nếu có thể kịp thời uống thuốc giải thì sẽ bình yên vô sự, nếu không chắc chắn phải chết, quả nhân ước chừng được cứu trị muộn mất nửa tháng, có thể giữ được tính mạng đã xem như được ông trời ban cho kỳ tích.”
“Là ai nhẫn tâm như vậy? Dĩ nhiên hạ độc thủ như vậy?”
“Ách, đừng thương tâm như vậy, được không?”
Ý thức được nữ vương không muốn trả lời, Hàn Lăng càng thêm tò mò cùng nghi hoặc, suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng quyết định không hỏi nữa, đổi đề tài: “Bệ hạ, ngài nói mỗi năm phát tác một lần, vậy sẽ phát tác trong bao lâu?”
“Nửa tháng! Chỉ cần quả nhân đúng hạn uống thuốc, sau nửa tháng, tất cả đều sẽ khôi phục bình thường.”
“Trong thời gian này tai ngài còn chảy máu không?”
“Thỉnh thoảng, nhưng sẽ không ra nhiều. Yên tâm, quả nhân đã quen rồi, không sao đâu.” Nữ vương lại an ủi Hàn Lăng.
Hàn Lăng ngoài mặt thì gật đầu đáp ứng, nhưng trong lòng thì đầy bi thương khổ sở.
Hàn Lăng hầu như cả ngày ở trong phòng nữ vương, tự mình bón thuốc cho nữ vương, cùng nữ vương thương thảo quốc sự, đợi nữ vương ngủ rồi mới trở lại tẩm phòng, lúc này nàng mới giật mình nhớ ra bản thân dĩ nhiên đã quên ước hẹn với Vi Lạc.
Để tránh để Liễu Đình Phái lo lắng, càng sợ Vi Lạc buồn khổ, vì vậy chiều ngày thứ hai, nàng xin nghỉ nửa ngày, vội vàng ra cung, chạy tới khách sạn Liễu Đình Phái trọ.
“Lạc Lạc!” Thấy bảo bối, Hàn Lăng trước tiên ôm Vi Lạc vào ngực, mãn