Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.
ó nhìn về phía Hàn Lăng, “Lăng Lăng, ngươi đi về trước đi!”
Hàn Lăng nghi hoặc, ý thức được Vi Phong tựa hồ không muốn cho nàng biết, đáy lòng nàng hiện lên một tia không vui, không nói tiếng nào, đi ra ngoài.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trong đại sảnh, một mảnh yên lặng, Hàn Lăng nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, tay chống lên má, buồn bã không vui.
Ba ngày trước, Vi Phong chỉ nói với nàng một câu “Đợi trẫm trở về!”, rồi vội vã rời Xinh Tươi quốc.
Hắn rõ ràng đã nói muốn đưa bản thân và Lạc Lạc cùng đi, thế mà hôm nay lại trở về một mình, đây là ý gì chứ!
Mặc dù nàng cũng không có ý định theo hắn trở về nhưng hắn lại rời đi không có lý do như thế khiến nàng cảm thấy rất khó chịu.
“Hàn thái phó!” Hốt nhiên, một tên thị vệ đi đến.
“Chuyện gì?” Hàn lăng ngồi dậy, ủ dột hỏi.
“Cửa cung có hai nữ tử, nói là bằng hữu của ngài, đây là tín vật của các nàng!” Thị vệ vừa nói, đưa cho Hàn Lăng một vật nhỏ màu hồng phấn.
Nhìn thấy vật này, Hàn Lăng thất kinh. Đây là tín vật của nàng, Cốc Thu và Ti Thải trao cho nhau lúc ba người kết bái tỷ muội.
“Các nàng trông thế nào?” Hàn Lăng hỏi.
“Người lớn hơn ước chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, người nhỏ hơn chắc trên dưới hai mươi, các nàng đều rất xinh đẹp, trang phục không giống như người bổn quốc. À, hình như người nhỏ tuổi gọi người kia là Ti Thải.”
Đúng là Ti Thải và Cốc Thu! Nhưng các nàng không phải ở Dụ Trác hoàng cung sao? Sao lại thiên lý xa xôi chạy tới đây? Hàn Lăng đầy nghi ngờ, gấp giọng phân phó: “Mau dẫn các nàng tới gặp ta!”
“Dạ!” Thị vệ cung kính đi ra.
Phế Truất Ngôi Vua
“Cốc Thu, Ti Thải, đúng là các ngươi!” Nhìn thấy hai nhân ảnh, một vàng một xanh trước mắt, nhìn thấy hai khuôn mặt quen thuộc đã lâu không gặp, Hàn Lăng kích động rơi lệ.
“Lăng, cuối cùng chúng ta cũng tìm được ngươi!” Cốc Thu nhanh chóng sà vào lòng Hàn Lăng.
Mắt Ti Thải cũng ươn ướt, hai tay khoác lên vai Hàn Lăng và Cốc Thu.
Rất lâu sau các nàng mới rời nhau ra nhưng tâm tình kích động, hoan hỉ vẫn không thuyên giảm.
“Lăng…” Ti Thải đại khái đã đoán ra suy nghĩ của Hàn Lăng, vì vậy lo lắng nhìn nàng.
“Ta không sao!” Hàn Lăng trao cho nàng một ánh mắt an tâm, hỏi ngược lại, “Được, vậy các ngươi chạy khỏi hoàng cung bằng cách nào, làm sao tới được đây?”
Ti Thải trả lời: “Sáng ngày hôm sau khi lão vương gia bị buộc giao ra ngọc tỷ, Trần má má trong lúc mang y phục tới Quý Hoa cung đã vô tình nghe thấy mẹ con Vân phi nói chuyện, nội dung đại khái là sau khi tình hình triều đình ổn định sẽ lập tức xử trí ta và Cốc Thu. Ta từng có ân với Trần má má nên nàng đã lặng lẽ tới báo cho ta biết.”
Cốc Thu nói tiếp, “Sau khi ngươi rời đi, Vân phi thường xuyên tìm cơ hội làm khó dễ và trừng phạt chúng ta, sau Hoàng thượng biết được, cảnh cáo nàng, nàng mới bỏ qua, nhưng vẫn ghi hận trong lòng. Chúng ta biết rõ tâm địa của nàng nên đi tìm Cẩm Hoành tìm đối sách. Cuối cùng, quyết định trốn ra khỏi cung, tới đây tìm ngươi!”
“Hoàng cung thủ vệ thâm nghiêm, các ngươi làm sao ra được?” Hàn Lăng hỏi.
“Ngay sáng hôm sau bọn ta thu dọn đồ đạc, ta đưa Cốc Thu trong trang phục nha hoàn, viện cớ là ra ngoài mua đồ, lặng yên ra cung gặp Cẩm Hoành. May mắn là tin tức Hoàng thượng bị phế còn chưa truyền ra nên chúng ta rất thuận lợi ra đến cổng thành, sau đó quất ngựa không ngừng chạy thẳng tới nơi này.”
“Vậy Cẩm Hoành đâu?” Hàn Lăng lại hỏi.
“Để tránh làm người khác chú ý, hắn chờ chúng ta gặp nhau xong mới lộ diện.” Cốc Thu đáp một câu, hình như nhớ ra cái gì, lại hỏi tiếp: “Được Lăng, Hoàng thượng đâu? Chúng ta phải sớm nói cho hắn chuyện này.”
“Ba ngày trước, Hoàng thượng đã lên đường trở về Dụ Trác hoàng triều.” Hàn lăng rốt cục hiểu, tờ giấy lúc ấy【 Dạ 】 đưa cho Vi phong là về cái gì. Nàng còn hiểu, Vi phong không chịu nói cho nàng, là không muốn nàng lo lắng.
“Mụ mụ, ta đã trở về!” Đột nhiên, nương theo một giọng trẻ con thanh thúy mềm mại, một tiểu nhân ảnh màu lam chạy đến trước mặt Hàn Lăng, khi hắn thấy Ti Thải cùng Cốc Thu, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú lộ vẻ tò mò: “Mụ mụ, hai a di xinh đẹp này là ai vậy?”
“Lăng, ngươi có bằng hữu?” Lúc này, nữ vương cũng đi đến, hồ nghi nhìn Ti Thải và Cốc Thu.
Hàn Lăng chỉ vào hai người, giới thiệu với nữ vương, “Bệ hạ, hai người bọn họ là tỷ muội kết nghĩa của ta, nàng tên Hiểu Mạn, nàng tên Cốc Thu.”
Nữ vương mỉm cười với Cốc Thu, hỏi: “Các ngươi đến từ Dụ Trác hoàng triều?”
Ti Thải và Cốc Thu kinh ngạc nhìn nữ vương một thân hoa phục, mặt mang mặt nạ.
“Ti Thải, Cốc Thu, đây là nữ vương bệ hạ của Xinh Tươi quốc!”
Ti Thải và Cốc Thu vừa nghe, lập tức khom người hành lễ, “Tham kiến bệ hạ!”
“Đứng lên đi, không cần đa lễ!”
Lúc này, Vi Lạc cũng hưng phấn mà chào hỏi Ti Thải cùng Cốc Thu, “Hai vị a di hảo!”
Ti Thải cùng Cốc Thu, cùng kêu lên nghi vấn, “Lăng, hắn là…”
“Ta gọi là Hàn Lạc, a di có thể gọi Lạc Lạc!” Không đợi Hàn lăng phản ứng, Vi Lạc đã trả lời.
Lạc Lạ