Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.

ươi…” Lần này, đến phiên Lý Ánh Hà nghiến răng nghiến lợi, “Ngươi tới cùng muốn như thế nào?”
Tới cùng muốn như thế nào? Lam phi không khỏi ngẩn người. Mấy ngày nay, nàng nghĩ đến đủ loại tình huống, đoán được âm mưu độc ác của mẹ con Vân phi năm đó.
Lòng đầy lửa giận và cừu hận, nàng liều lĩnh chạy tới chất vấn các nàng, còn mục đích chất vấn thì chính nàng ta cũng không rõ ràng lắm.
Bắt đầu từ ngày sinh nở là nàng đã rơi vào mưu kế của người khác. Lý Ánh Hà nói rất đúng, bản thân chết đi chỉ làm phiền khổ đến cha mẹ già.
Phụ thân luôn luôn trung thành và tận tâm, nếu như để cho hắn biết bản thân có phần tham dự vào việc lật đổ Dụ Trác hoàng triều, để một tiểu hài tử lai lịch không rõ lên làm hoàng đế thì chắc chắn sẽ bị tức chết…
Lý Ánh Hà tựa hồ biết Lam phi đang suy nghĩ gì, nàng giơ bàn tay trắng nõn khoát lên vai Lam phi, tiếng nói từ nghiêm nghị cũng chuyển thành mềm nhẹ, “Chúng ta đều ngồi chung một thuyền, lẽ ra phải đồng tâm nhất trí. Chuyện đã qua sao không để nó qua đi? Sau này, chỉ cần ngươi thích thì có thể giống như Vân phi, gọi ta một tiếng mẫu thân. Như vậy thì Dụ Trác hoàng triều sẽ có tới hai thái hậu, đó là ngươi và Vân phi, cùng đi cùng đứng, không phân biệt ta ngươi!”
Lam phi không lên tiếng, ánh mắt lãnh đạm quét qua lại hai mẹ con Vân phi vài cái rồi rời đi.
Mãi đến khi bóng dáng Lam phi biến mất ngoài cửa, Vân phi mới thu hồi tầm mắt, gấp giọng hỏi: “Mẫu thân, vừa rồi sao ngài lại nói như vậy, ta mới không cần cùng đi cùng đứng với nàng!”
Lý Ánh Hà đưa mắt trấn an Vân phi, “Yên tâm, nàng không có cái mệnh đó, hiện tại Kỳ nhi mới đăng cơ, tình thế không nên phiền thêm nữa, đến lúc tất cả ổn định thì sẽ là tử kỳ của nàng!”
Nhìn vẻ âm độc, ngoan tuyệt trên mặt mẫu thân, Vân phi mới an tâm, hỏi sang chuyện khác, “Mẫu thân, Hoàng thượng chắc cũng đã nhận được tin tức rồi, sao hắn còn chưa trở lại? Còn nữa, hắn sẽ như lời mẫu thân nói, chịu khuất phục chúng ta chứ?”
“Yên tâm, đến lúc hắn khuất phục, ngươi phải sinh ra long chủng chân chính, để tên gia hỏa kia nhanh chóng biến mất!”
“Đó là chuyện đương nhiên!”
Trong đại điện an tĩnh vang lên tiếng cười âm hiểm đắc ý của hai mẹ con…
Lam phi vừa trở lại lam chiếu cung, một tiểu bóng dáng màu xanh chạy vội tới trước mặt nàng, “Mẫu phi!”
Nhìn lại khuôn mặt không giống bản thân cũng chẳng giống Vi Phong, trong mắt Lam phi dâng lên một tia yếm ác, đồng thời còn có một chút hả hê…
Năm đó, Hàn Lăng chết làm cho địa vị của Vương gia xuống dốc, địa vị của nàng ở trong cung cũng xuống dốc không phanh. Nhưng nàng không cam lòng, nàng luôn chờ cơ hội, nàng muốn nổi dậy lần nữa.
Thời kỳ giận dỗi của Hoàng thượng và Lãnh Tinh đã cho nàng cơ hội. Không thể ngờ tất cả lại thuận lợi như vậy, không ngờ Hoàng thượng lại thật sự ân sủng nàng. Càng làm nàng mừng rỡ hơn chính là chỉ cần hai tối đó, nàng liền hoài long thai.
Còn tưởng rằng ông trời đã bắt đầu chiếu cố nàng, ai ngờ nàng chỉ là công cụ Hoàng thượng dùng để chọc giận Lãnh Tinh!
Hoài thai mười tháng, Hoàng thượng không hề tới thăm nàng, ngay cả khi sinh nở, cũng là một mình nàng vượt qua.
Có lẽ đây chính là trừng phạt dành cho tên ma quỷ máu lạnh kia. Nếu hắn đối với nàng như với Lãnh Tinh, bồi bên người nàng như thế thì quỷ kế đánh tráo thái tử của hai mẹ con Lý Ánh Hà sẽ không thể thực hiện được, và cục diện “phế thiên tử, lập tân quân” càng không thể xuất hiện.
Nghĩ tới đó, Lam phi không khỏi cười to, “Vi Phong, ngươi thật xứng đáng, tất cả đều do một mình ngươi tạo ra, ngươi thực xứng đáng nhận lấy! Ha ha ha…”
“Mẫu phi!” Nhân ảnh nho nhỏ kia dè dặt kéo ống tay áo Lam phi.
Lam phi phục hồi tinh thần, ngừng cười, phân phó nữ tử đứng bên cạnh, “Bà vú, dẫn tiểu hoàng tử đi đi!”
“Dạ, nương nương!” Bà vú lòng ngổn ngang, vội vàng ôm lấy đứa bé kia, nơm nớp lo sợ đi ra.
Lam phi ngồi lên ghế, tiếp tục cười hả hê…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trong một gian khách điếm, không khí dị thường ngưng trọng.
【 Dạ 】bẩm báo, “Hoàng thượng, năm ngày trước, Binh Bộ Thượng Thư Trương Văn Trùng chính thức ủng hộ Kỳ hoàng tử đăng cơ, hắn và hữu Thừa tướng Lý Anh Hoa là nhiếp chính vương. Công bộ thượng thư, sử bộ thượng thư, hình bộ thị lang, từng cực lực phản đối cùng việc đó, tối hậu lại bị mất đi thực quyền. Hôm nay cả triều đình từ trên xuống dưới, đều là người của Trương Văn Trùng.”
Vi Phong nghe xong, hung hăng đá vào chân bàn.
“Hoàng thượng, cứ theo tình hình này, chúng ta muốn đoạt lại ngôi vị hoàng đế, tựa hồ rất khó.” 【 Hắc 】 cũng lo lắng.
“Lão Vương gia đâu?” Vi Phong hỏi.
“Sau khi lão Vương gia bị buộc giao ra ngọc tỷ, đã bị giam lỏng rồi.” 【 Cao 】 oán giận trả lời.
Vi Phong dựa người vào ghế, đầy mặt trầm tư.
Ngày hôm đó, sau khi biết được Trương Văn Trùng muốn tạo phản, hắn đã đem theo bốn người trong tổ chức hắc y tử sĩ rời khỏi Xinh Tươi quốc.
Đi ngày đi đêm, rốt cục sau ba ngày cũng về đến kinh thành, không thể ngờ tất cả đã thay đổi. Càng làm cho hắn khiếp sợ cùng đau lòng hơn chính l


XtGem Forum catalog