Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2896 lượt.

ảy lên một tia yêu thương.
Nàng cứ như vậy nhìn hắn, không biết qua bao lâu, mãi tới khi cơn buồn ngủ kéo tới mới đắp chăn lên cho hắn, bản thân cũng nằm vào phía trong, để Vi Lạc nằm giữa, dần dần tiến vào mộng đẹp.
Sáng hôm sau tỉnh lại, trên giường chỉ có nàng và Vi Lạc, Vi Phong đã không thấy bóng dáng.
Ngồi tựa vào đầu giường, nàng cảm thấy vô cùng nặng nề, phiền muộn và bối rối, cảm giác tâm tình rất không vui, còn tại sao lại như vậy thì chính nàng cũng không biết.
Đột nhiên, cửa phòng mở ra. Nàng nhìn ra cửa, lúc nhìn thấy nhân ảnh đã lâu không gặp kia, tức thời chấn trụ.



Cưỡng Bức Nàng
Thân ảnh hắn ngày càng gần, nước mắt Hàn Lăng càng chảy nhiều hơn, yết hầu nghẹn ngào, thanh âm trở nên khàn khàn, “Tồi tệ, cuối cùng cũng chịu xuất hiện sao?”
Đôi con ngươi đen lấp lánh hữu thần từ khi bước vào phòng này vẫn không hề chớp, hắn tham lam nhìn nàng, tựa hồ muốn đem những khoảng thời gian trước đó quay lại.
Hàn Lăng khóc càng nức nở, hai vai rung lên, miệng phát ra tiếng ô ô nức nở.
Cũng vì vậy mà đánh thức Vi Lạc.
“Dụ trác hoàng triều?” Hàn Lăng lấy làm lạ, không nghĩ tới hắn thật sự trở về, hốt nhiên lại nghĩ tới cái gì, nàng hỏi tiếp: “Nơi đó hiện tại tình huống như thế nào?”
“Tiểu hài xưng đế, tất cả sự vụ do nhiếp chính vương thụ lý, dân chúng đều cảm thấy giật mình.”
“Tất cả đều là âm mưu quỷ kế của lão yêu bà đáng chết kia.” Hàn Lăng nghiến răng nghiến lợi.
“Mụ mụ, lão yêu bà là ai?” Vi Lạc đột nhiên mở mắt, “Có phải là lão vu bà ghê tởm ăn tiểu hồng mạo kia không?” Chuyện sói Đại Hôi và Tiểu Hồng Mạo là do Hàn Lăng kể cho hắn nghe.
Hàn Lăng quay đầu lại, “Lạc Lạc, ngươi không phải đang ngủ sao?”
Lạc Lạc ngồi dậy, “Không có a, ta từ nãy đến giờ vẫn nghe mụ mụ cùng phụ thân nói chuyện phiếm! Ta nghĩ, đây không phải mộng, phụ thân thật sự đã trở về! Đêm qua tự nhiên nhìn thấy thúc thúc, đó mới là mộng; hiện tại rõ ràng đã sáng, đương nhiên không phải là mộng !”
Hàn Lăng vừa nghe, dở khóc dở cười.
Liễu Đình Phái cũng bình tĩnh nhìn kỹ Vi Lạc, thấp giọng một câu, “Vi gia, xem như đại thế đã mất!”
Hắn tiếng nói tuy thấp, nhưng vẫn đủ để Hàn Lăng nghe thấy: “Đình Phái, ngươi nói cái gì, cái gì Vi gia đại thế đã mất? Ngươi còn biết chuyện gì nữa phải không?”
Liễu Đình Phái nhìn nàng, muốn nói lại thôi.
“Đình Phái…”
“Kỳ thật, tiểu hoàng đế không phải là con ruột của Vi Phong!”
Đầu Hàn Lăng nổ oanh một tiếng, cả người run lên, “Đó không phải là nhi tử của Lam phi sao?”
“Nhi tử của Lam phi đã sớm chết từ trong bụng mẹ rồi!”
“Cái gì?” Hàn Lăng lại là nhất đại chấn kinh, “Vậy…”
“Tráo thái tử!”
“Mụ mụ, cái gì gọi là tráo thái tử?” Hốt nhiên, Vi Lạc lại nói một câu.
Hàn Lăng lúc này mới nhớ ra Vi lạc vẫn ở đây, đồng thời cũng ý thức được đã đến lúc chuẩn bị vào triều , vì vậy một bên xuống giường, một bên nói với Liễu Đình Phái , “Ngươi đường xá bôn ba, chắc là rất mệt rồi, ngươi hãy tới gian phòng bên cạnh nghỉ ngơi một chút đi, chờ ta hạ triều trở về nói tiếp.”
“Phụ thân, chúng ta cùng nhau ngủ!” Lúc Liễu Đình Phái chuẩn bị rời đi, Vi Lạc bỗng dưng kéo hắn, “Đã lâu không thấy phụ thân, ta có rất nhiều chuyện muốn nói với phụ thân!”
Ánh mắt Liễu Đình Phái lập tức tràn đầy sủng nịnh, một tay ôm hắn vào lòng, mãnh liệt hôn lên mặt hắn, sau đó dùng ánh mắt hỏi Hàn Lăng.
Hàn Lăng nhìn hắn, lại nhìn Vi Lạc, cuối cùng gật đầu.
Trong phòng ngủ lập tức truyền ra tiếng hoan hô hưng phấn của Vi Lạc, “phụ tử” hai người nhất tề ngã vào trên giường.
Nhìn bọn họ thì thầm với nhau, Hàn Lăng hé miệng cười một tiếng, lấy ra triều phục, đi tới bình phong phía sau thay đồ.
“Tư thế oai hùng hiên ngang, trong uy nghiêm không mất ôn nhu, ngươi đảm nhiệm chức nữ vương đúng là không sai nha!” lúc Hàn Lăng trở lại trước đài trang điểm, Liễu Đình Phái ôm Vi Lạc đi tới trước mặt nàng.
Hàn Lăng không nói, ánh mắt cùng khóe môi biểu hiện nàng đang cười.
“Nếu như có thể bỏ đi cái mặt nạ này, mụ mụ nhất định hấp dẫn hơn nhiều!” Vi Lạc vừa nói, vừa vươn bàn tay nhỏ ra nắm lấy cái mặt nạ.
“Mụ mụ xinh đẹp như vậy, nếu không dùng mặt nạ che bớt đi, sẽ rất dễ dàng rước lấy một đám ong bướm.” Liễu Đình Phái vừa nói, một bên kéo tay Vi Lạc lại, đặt ở trong miệng nhẹ nhàng cắn.
“Phụ thân, cái gì gọi là ong bướm? Có phải là mùi thơm trên người mụ mụ đã dẫn con bướm cùng ong mật tới?”
Lời nói ngây thơ của Vi Lạc làm cho Hàn Lăng cười gập cả người lại, mãi đến khi bên ngoài truyền đến tiếng của Tố Nga, nàng mới khôi phục lại, “Các ngươi cứ ở đây đi, ta sẽ nói với Tố Nga, sau khi bữa sáng chuẩn bị xong sẽ tới gọi các ngươi.” Nói xong, nàng hôn hai cái lên hai gò má của Vi Lạc rồi mới đi ra ngoài.
“Hai cha con” lâu ngày gặp lại tiếp tục lâm vào cảnh hưng phấn hoan hỉ, ôm hôn thân thiết.
Sùng Dương điện.
Vừa mới lâm triều một chút đã thu một tấu chương khẩn cấp, nói kinh thành xảy ra án mạng!
Bình thường, án mạng phát sinh trong kinh thành đều do Cửu Môn Đề Đốc xử lý trước, nhưng