Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2916 lượt.
dây cương, lạnh lùng thét to một tiếng, tuấn mã lập tức chạy đi, rất nhanh biến mất giữa bóng đêm…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trong phòng giam. Triệu Lăng Nhi cuộn người lại ngồi xổm ở góc tường. Cả người vẫn không thể bình tĩnh lại.
Hạ thể truyền đến đau đớn làm nàng phải kêu lên. Từ từ xốc tấm chăn che người ra, nàng nhìn thấy trong bắp đùi còn lưu lại vết máu loang lổ.
Hóa ra chuyện vừa rồi không phải là mộng, nàng thật sự đã bị tuấn mỹ nam tử xa lạ kia xâm phạm.
Tại sao có thể như vậy! Trời ạ, ai có thể nói cho nàng, tới cùng chuyện gì xảy ra!
Nàng nhớ sau khi kết thúc bữa tiệc, nàng cưỡi ngựa đi tới tiểu hồ gần quân doanh, cởi xiêm y tắm rửa, sau đó thì không nhớ được gì nữa.
Tiểu hồ đó là do nàng một lần vô tình tìm thấy, rất kín đáo, những người khác không hề biết. Nửa tháng hành quân này, nàng cách ngày lại tới đó tắm rửa, vẫn bình an vô sự. Nhưng, lần này lại xảy ra sự!
Nam tử xa lạ vừa rồi là ai? Là hắn đã bắt bản thân? Lúc nãy đã nhìn thoáng qua, gian phòng đó rất rộng rãi xa hoa, phi thường trang lệ.
Có thái giám, thị vệ, còn có cả địa lao âm trầm này… Chẳng lẽ nơi này là hoàng cung?
Là hoàng cung quốc gia nào? Nàng phi thường rõ ràng, trong phương viên trăm dặm phụ cận quân doanh, không phải là đất hoang thì cũng chỉ có vài thôn nhỏ. Người nọ rốt cuộc đã dùng phương pháp gì mà có thể thần không biết, quỷ không hay đưa bản thân tới đây?
Còn có, nếu hắn đơn thuần muốn xâm phạm bản thân, tại sao không tiến hành luôn ở bên hồ mà còn phải hao tổn tâm tư đưa bản thân về hoàng cung?
Sau khi xâm phạm lại giam nàng vào địa lao này, tới cùng hắn có mục đích gì? Sau này sẽ có những gì chờ đợi bản thân đây?
Bao nhiêu nghi vấn cùng dồn đến khiến nàng tâm hoảng ý loạn, không biết làm sao. Rốt cục, đầu óc không chịu đựng được nữa, nàng hét lên một tiếng, ôm đầu ngất đi…
Trong lao vẫn tràn ngập thứ mùi mốc meo ẩm thấp, trừ vài tiếng chuột gọi bạn thì phi thường yên lặng.
Trên người Triệu Lăng Nhi vẫn chỉ có tấm chăn vàng, mái tóc dài rồi bù xõa xuống, lăng loạn khô héo, khuôn mặt tuyệt mỹ cũng vì không có ánh nắng mặt trời mà trở nên nhạt nhòa ảm đạm.
Ba ngày trong lao, trừ có thị vệ một ngày ba bữa đưa cơm thì không có tới một bóng người.
Nàng vẫn một mực suy đoán, rốt cuộc đây là đâu? Nam nhân đã đoạt đi lần đầu tiên của bản thân là ai? Vì sao lại nhốt bản thân ở đây? Còn có, rốt cục là muốn nhốt tới khi nào?
Không biết tình hình quân đội Triệu quốc ra sao rồi? A Cảnh ca phát hiện ra bản thân mất tích nhất định sẽ rất lo lắng. Triệu quốc và Thác Bạt vương triều giao chiến mấy ngày, đang lúc thượng phong, bản thân lại mất tích, có thể làm cho lòng quân đại loạn không, làm giảm sĩ khí không?
Đột nhiên tiếng bước chân dồn dập tiến đến làm Triệu Lăng Nhi tỉnh lại.
Nàng cảnh giác đứng lên, nín thở chờ đợi.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, trong nháy mắt, hai tên thị vệ xuất hiện trước mặt Triệu Lăng Nhi.
“Loảng xoảng!” cửa lao bị mở ra, bọn họ bước vào, không nói tiếng nào xách nách Triệu Lăng Nhi ra ngoài.
“Uy, các ngươi muốn dẫn ta đi đâu?” Triệu Lăng Nhi giãy ra, thấy bọn họ không trả lời thì nhấc chân lên, chuẩn bị đánh bọn họ.
Ai ngờ, nàng rất nhanh bị bọn họ chế trụ! Nguyên lai, bọn họ không phải thị vệ bình thường, mà là đại nội cao thủ võ nghệ cao cường! Ghê tởm hơn chính là, bọn họ cùm chân nàng bằng một sợi xích rất nặng.
“Uy, buông, các ngươi muốn làm gì vậy!” Triệu Lăng Nhi giận tím mặt.
“Hoàng thượng muốn gặp!” một tên nói.
Hoàng thượng? Hoàng thượng trong miệng bọn họ có phải là nam nhân kia hay không? Hắn muốn gặp bản thân để làm gì?
Sau đó Triệu Lăng Nhi lại rơi vào trầm tư, đợi đến khi nàng phục hồi tinh thần thì phát hiện ra bản thân đang ở trong một gian phòng xa hoa. Sau đó, nàng hình như nghe thấy có âm thanh cổ quái.
Nhìn về phía phát ra tiếng kêu, nàng kinh thấy trên chiếc giường lớn màu vàng có hai thân hình quang lỏa đang giao triển chung một chỗ! Bọn họ đang…
Khuôn mặt đỏ bừng, Triệu Lăng Nhi vội vàng ngó lơ đi chỗ khác, nhưng những âm thanh kia cứ lọt vào tai, nàng lại ngượng ngùng, vội vàng đi tới cửa, chuẩn bị thoát khỏi nơi này. Đáng tiếc, vô luận nàng dùng sức thế nào, cánh cửa đó vẫn không mở ra!
“Đừng lãng phí khí lực!” Một đạo thanh âm trầm thấp, khàn khàn từ phía sau vang lên.
Triệu lăng nhi ngẩn người, quay đầu lại, một lần nữa nhìn về giường lớn. Là hắn! Nhìn rõ ràng mặt mũi nam nhân đang đong đưa tấm lưng kia, Triệu Lăng Nhi khiếp sợ trợn mắt hốc mồm.
Không ngờ hắn lại tồi tệ như vậy, vừa mới đoạt đi trong sạch của bản thân, hôm nay lại cùng nữ nhân khác chung một chỗ. Hoàng đế đúng không phải là thứ tốt, hắn và phụ hoàng đều giống nhau, đều là sắc bại hoại!
Cùng lúc đó, Thác Bạt Phong cũng âm thầm đánh giá Triệu Lăng Nhi. Đôi mày nàng đang từ từ nhíu lại, hiển nhiên, hắn phi thường không hài lòng với phản ứng của nàng.
Tiến lên vài lần nữa, hắn bứt ra rời đi, sau khi ra lệnh cho nữ tử kia rời đi, hắn cứ thế lõa thể đi tới trước mặt Triệu Lăng Nhi.<