Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2915 lượt.
br>“Ngươi là ai?” trong phòng chỉ còn lại Triệu Lăng Nhi và Thác Bạt Phong.
Thác Bạt Phong không nói, chỉ dùng ánh mắt phức tạp mà quỷ dị nhìn lại nàng.
“Ngươi bắt ta tới đây có mục đích gì? Còn có, ngươi… ngươi sao lại làm chuyện như vậy đối với ta?” Triệu Lăng Nhi khôi phục lại khí thế trên chiến trường, không sợ hãi nhìn thẳng vào mắt hắn.
Thác Bạt Phong vẫn không lên tiếng, đột nhiên vươn một tay ôm nàng vào lòng.
Mùi son phấn nồng đậm xông vào mũi làm cho Triệu Lăng Nhi cảm thấy khó chịu, theo bản năng đẩy hắn ra.
Nhưng cánh tay hắn tựa như thiết trụ, gắt gao vây nàng trong lòng, làm nàng không thể động đậy.
“Uy…” nàng ngẩng đầu, chuẩn bị quát mắng, nhưng lời nói chưa ra đến miệng thì đã bị nụ hôn nồng nhiệt của hắn bao lấy.
“Ngô…”
Hôn, càng ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng quỷ dị, Triệu Lăng Nhi không thể ngăn cản nụ hôn bá đạo của hắn, lý trí và ý phản kháng đã sớm biến mất cùng với làn sóng lạ lẫm của cơ thể. Tim nàng đập thình thịch, thẹn thùng xen lẫn sợ hãi, cư nhiên còn có một tia khát vọng khó phát hiện.
Đợi đến lúc nàng khôi phục như cũ, phát hiện bản thân đã bị ôm lên giường từ lúc nào, cái cùm trên chân cũng đã được cởi bỏ. Hơn nữa, hắn hình như còn chuẩn bị làm chuyện giống ngày đó với nàng.
Không cần suy nghĩ, nàng giơ lên chân, hung hăng đá vào hắn.
“Úc!” Một tiếng kêu. Hóa ra, Triệu Lăng Nhi vừa rồi nhất thời nóng lòng, đã đá trúng chỗ chí mạng của hắn.
Thấy sắc mặt hắn càng lúc càng xanh mét, Triệu Lăng Nhi cảm thấy bối rối, tiếng nói sợ hãi, “Đừng trách ta, là ta bị ép buộc! Ai bảo ngươi muốn dùng thứ đồ dơ dáy đó xâm phạm ta, nó vừa rồi mới chạm vào người đàn bà kia!”
“Ha ha!” đột nhiên hắn cười lớn, nét mặt làm người ta sợ hãi lúc nãy cũng dần dần biến mất.
Hắn ngắm nhìn nàng, hỏi: “Ngươi không vui? Ngươi đang đố kỵ? Thấy trẫm hoan ái cùng nữ tử khác, ngươi cảm thấy rất đau lòng hả? Có phải hay không?”
“Nguyên nhân ta không vui là, ngươi giống như mọi hoàng đế, trầm mê nữ sắc, dâm loạn hoảng mi. Còn như đau lòng, tại sao ta phải đau lòng?” Triệu Lăng Nhi vừa nói, mắt vừa lộ vẻ yếm ác, còn thuận thế ngồi dậy, kéo chăn che lấy thân thể, tiếp tục nói: “Uy, ngươi rốt cuộc là ai? Đây là đâu? Là quốc gia nào? Ngươi bắt ta có mục đích gì?”
Vẻ vui vẻ dần lui, Thác Bạt Phong nhịn xuống những phiền muộn, ánh mắt phức tạp nhìn nàng, tối hậu bước xuống giường, khoác ngoại bào lên người rồi bước nhanh ra cửa. Lúc tới cửa, hắn quay đầu ném lại một câu, “Ngoan ngoãn ở đây đợi trẫm về, nếu không, tự gánh lấy hậu quả!”
Khó hiểu! Triệu Lăng Nhi cũng nhảy xuống giường, chạy về phía cửa. Nhưng bất luận nàng cố gắng thế nào thì cửa phòng vẫn không hề nhúc nhích! Ghê tởm! Nàng lại mắng Thác Bạt Phong, đồng thời không khỏi tả oán bản thân vì sao chỉ biết một ít quyền cước công phu đơn giản, nếu A Cảnh ca có ở đây, cái cửa chết tiệt này không thể ngăn nổi hắn.
A Cảnh ca! Nhớ ra Vương Cảnh, nội tâm Triệu Lăng Nhi lại là một hồi bi trướng, than khóc một tiếng, nàng bất đắc dĩ trở lại trên giường.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Ngự thư phòng.
“Không phải tất cả nữ nhân sau khi cùng trẫm đều mê luyến trẫm sao? Tại sao nàng lại không?” tuấn dung Thác Bạt Phong âm trầm, tinh mâu nén giận.
Mới vừa rồi, hắn vừa bước ra khỏi tẩm phòng liền lập tức sai người truyền Vu Thái Triết tới.
Vu Thái Triết, quân sư của Thác Bạt hoàng triều, bác học đa tài, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, tinh vu dịch quẻ. Là nguyên lão hai đời của Thác Bạt hoàng triều, cũng là phụ ta đại thần của Thác Bạt Phong.
Khác với Thác Bạt Phong, Vu Thái Triết lai tỏ ra thập phần khí định thần nhàn, “Hoàng thượng, không cần như thế, nàng đến từ dị quốc, chắc là có khác biệt.”
“Vậy ngươi có đề nghị gì? Trẫm hiện tại nên làm như thế nào?” Thác Bạt Phong mày vẫn đang thâm khóa.
Vu Thái Triết thoáng suy tư, nói: “Hoàng thượng, không ngại cưng chìu nàng thêm mấy lần!”
“Cưng chìu nàng thêm mấy lần?”
“Ân, mị tâm chú, mị tâm, nếu có thêm chút yêu thương, nói không chừng sẽ càng thêm linh kỳ.”
“Yêu? Quốc sư muốn trẫm yêu nàng? Hoang đường!” khuôn mặt tuấn tú của Thác Bạt Phong lộ ra vẻ khinh thường.
“Thế giới vạn vật, vừa giống như thực lại vừa như ảo, trong giả có thực, trong thực có giả vậy. Hoàng thượng đã hiểu ý ta chưa?”
Thác Bạt Phong lại trầm ngâm một hồi. Sau đó, hai đầu mày giãn ra, trong mắt lại hiện lên vẻ cuồng vọng, hắn đi nhanh ra khỏi ngự thư phòng.
Lúc đi qua đại điện, hắn gọi thêm vài cung nữ đi vào phòng.
Triệu Lăng Nhi đang trầm tư, nghe thấy tiếng cửa mở thì vội vàng ngồi dậy.
“Nương nương, mời theo nô tỳ đi Bích Thanh Trì tắm rửa thay quần áo!” Vài cung nữ nhất tề đi tới trước giường, cung kính khom người chào Triệu Lăng Nhi.
Ánh mắt Triệu Lăng Nhi lướt qua bọn họ, nhìn về phía Thác Bạt Phong.
Nhận ánh mắt của nàng, quang mang khác thường lóe lên trong mắt Thác Bạt Phong, khóe môi khêu gợi trán ra một nụ cười bí hiểm, chậm rãi nói, “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi là Lăng phi của trẫm, ban thưởng Bách Hợp cung.”<