Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2920 lượt.
ng mấy năm thì vênh vang tự đắc, nói đến cùng, ngươi chẳng qua chỉ là một cung nô thấp hèn thôi!” Nói xong, hoàng hậu lại ra lệnh, “Vả miệng cả hai nàng cho ta!”
“Ba!” tiếng tát tai vang lên, trên khuôn mặt thanh tú của Tiểu Thiến lập tức hiện lên dấu năm ngón tay hồng hồng.
Triệu Lăng Nhi vì kịp đưa tay bắt được bàn tay kia mà may mắn thoát khỏi.
“Các ngươi đang làm gì vậy?” Hốt nhiên, một âm thanh uy nghiêm vang lên, Thác Bạt Phong một thân long phục màu vàng đi đến.
Triệu Lăng Nhi hung hăng buông tay hai vị ma ma ra, đứng thẳng người.
“Hoàng thượng cát tường!” Không ngờ Thác Bạt Phong sẽ xuất hiện, hoàng hậu đầu tiên là sững sờ, tiếp theo nhanh chóng nghênh hướng hắn, cung kính hành lễ.
“Miễn lễ!” Thác Bạt Phong lạnh lùng ứng một câu, lướt qua nàng, đi tới trước mặt Triệu Lăng Nhi, thanh âm lập tức chuyển sang nhu hòa, “Lăng nhi, ngươi không sao chứ?”
“Ta không sao, nhưng mà Tiểu Thiến thì có!” Triệu Lăng Nhi giọng điệu nhìn như bình thản, nhưng chỉ cần nghe kỹ một chút sẽ nghe ra vẻ không vui.
“Hồi Hoàng thượng, nô tỳ không có việc gì!” Tiểu Thiến một bên che hai gò má, một bên nói.
Triệu Lăng Nhi trong lòng một hồi phẫn nhiên, “Tiểu Thiến, ngươi bị đánh cho như vậy, còn nói không có việc gì?”
“Đa tạ nương nương quan tâm, chỉ bị thương nhỏ thôi, không có gì!” Tiểu Thiến cười cười, mượn cớ lui ra, “Hoàng thượng, nô tỳ đi pha trà cho ngài!”
Nhìn theo bóng lưng Tiểu Thiến, Triệu Lăng Nhi tức tối giậm chân.
“Cẩn thận kẻo giẫm chết con kiến!”
Triệu Lăng Nhi vừa nghe, theo bản năng cúi đầu, trên mặt đất vô cùng sạch sẽ, không nói là kiến, mà ngay cả một hạt cát cũng không có.
Lúc nghe thấy tiếng cười truyền đến, nàng mới biết đã bị lừa, vì vậy sưng mặt lên, trợn mắt nhìn Thác Bạt Phong.
“Hoàng thượng lần này ra cung nhất định rất khổ cực!” Hoàng hậu không cam lòng chịu lạnh nhạt, vội vàng đến gần Thác Bạt Phong, dùng ánh mắt mà nàng cho là mê người nhất nhìn hắn.
Thác Bạt Phong nhìn nàng cười mị hoặc, “Làm hoàng hậu lo lắng rồi. Hoàng hậu đi về trước đi, ngày mai trẫm sẽ tới tìm ngươi!”
Nghe thấy hắn hạ lệnh trục khách, hoàng hậu không vui nhưng cũng không dám phát tác, huống hồ lại nghe hắn nói rõ mai sẽ đến chỗ bản thân, liền thoải mái cáo từ.
Trong điện, rốt cục chỉ còn lại có Thác Bạt Phong và Triệu Lăng Nhi.
“Mau nói cho ta biết, đây là chỗ nào?” Triệu Lăng Nhi lập tức hỏi ra vấn đề nghi hoặc đã lâu.
Tuấn dung Thác Bạt Phong lộ ra một tia khổ sở, “Trẫm ra cung một ngày một đêm mới trở về, chuyện đầu tiên ngươi cần quan tâm không phải ân cần thăm hỏi trẫm sao?”
“Ta…”
“Được rồi, trẫm nói đùa thôi!” Thác Bạt Phong ôm nàng cùng đi đến trước ghế dựa. Sau khi ngồi xuống mới trả lời: “Nơi này là hoàng cung của Thác Bạt hoàng triều!”
” Hoàng cung Thác Bạt hoàng triều?” Triệu Lăng Nhi mở to hai mắt, “Như vậy ngươi… ngươi là Thác Bạt Phong!”
“Không sai!”
Thác Bạt hoàng triều… Thác Bạt Phong… nghĩ tới nghĩ tới, Triệu Lăng Nhi sắc mặt đại biến, nhanh chóng vùng ra, chạy ra khỏi hắn vài bước, nghiêm túc hỏi: “Ngươi muốn lợi dụng ta để bức bách Triệu quốc đầu hàng?”
“Không phải!” Thác Bạt Phong cũng đứng dậy, đi tới gần nàng.
“Đừng tới đây!” Triệu Lăng Nhi lùi về sau vài bước, toàn thân cảnh giác, “Nói, ngươi rốt cục muốn gì?”
“Lăng nhi, ngươi làm sao vậy? Trẫm thích ngươi mới đem ngươi về cung; sắc phong ngươi làm phi, cũng là biểu hiện trẫm yêu ngươi.”
Triệu Lăng Nhi đương nhiên không tin, tiếp tục nghiêm mặt, nhìn chằm chằm hắn.
“Lăng nhi!” Chưa kịp phản ứng gì, Triệu Lăng Nhi đã bị hắn ôm vào lòng.
“Buông!”
Dường như không nghe thấy, Thác Bạt Phong ôm nàng càng chặt hơn, nói: “Đợt đó quân đội Thác Bạt bị thua, trẫm liền tới chiến trường xem rõ thực hư. Một buổi tối trẫm không ngủ được, liền cưỡi ngựa đi vòng quanh, không ngờ lúc vào cánh rừng đó lại thấy… thấy một tiên tử lạc vào nhân gian!”
Tiên tử lạc vào nhân gian? Triệu Lăng Nhi ngừng giãy dụa.
“Trẫm giống như bị mê muội, chấn động mạnh, trong đầu óc nảy sinh một ý niệm. Vì vậy lặng lẽ đến gần ngươi, thừa dịp ngươi không chú ý liền điểm huyệt ngủ của ngươi.”
“Sau đó thì sao?” Triệu Lăng Nhi hỏi.
“Phảng phất giống như vừa phát hiện trân bảo, trẫm dè dặt ôm lấy ngươi, cùng nhau cưỡi ngựa trở lại quân doanh, lúc đó mới biết ngươi là nữ nhi của Triệu Huân Ngâm, Triệu quốc quân Thống soái Triệu Lăng Nhi!”
“Cho nên ngươi mới đem bắt ta về cung, còn… còn thừa dịp ta hôn mê xâm phạm ta! Mượn việc này để thực hiện âm mưu của ngươi?” dường như đột nhiên nghĩ đến cái gì, Triệu Lăng Nhi hỏi tiếp: “Chiến trường cách nơi này rất xa, ngươi làm thế nào mà khiến ta ngủ li bì, lặng lẽ dẫn ta tới nơi này?”
“Trẫm vẫn điểm huyệt ngủ của ngươi, cho dù là ba bữa ăn hàng ngày cũng là ăn trong lúc hôn mê.” Nhớ lại năm ngày gian nan đó, Thác Bạt Phong thoáng âm trầm. Nếu không phải mị tâm chú nhất định phải thực hiện trên giường của hắn thì hắn không phải hao tâm tổn sức như thế!
“Hừ, ta cho ngươi biết, ngươi tính sai rồi. Đối với phụ hoàng mà nói, ta chỉ là một công cụ