Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2921 lượt.
>Cảm giác trên người mát mẻ, Triệu Lăng Nhi tạm thời thanh tĩnh, cự tuyệt, “Đừng, sẽ rất đau!”
“Ngoan, lần thứ hai sẽ không đau , hơn nữa, trẫm sẽ rất ôn nhu.” tiếng nói trầm thấp hùng hậu, phảng phất có tác dụng định tâm, làm cho nàng không lo ngại nữa.
Phát hiện Triệu Lăng Nhi không kháng cự nữa, Thác Bạt Phong tiếp tục hành động.
Mỗi đụng chạm, mỗi hơi thở nóng rực của hắn lại làm nàng dâng trào cảm xúc.
Lúc cái… đồ kia tiến vào, cảm giác ôm trọn khiến nàng thở dốc vì kinh ngạc. Thoáng đau đớn mơ hồ truyền đến, liễu mi nàng nhẹ nhàng nhăn lại.
Đang lúc muốn mắng hắn gạt người thì nàng phát giác cảm giác đau đớn đã dần dần biến mất, thay vào đó là sự khuây khỏa cùng kích thích khó nói nên lời. Toàn thân nàng co rút kêu gọi cao trào đến.
Thác Bạt Phong một bên “hoạt động”, một bên âm thầm đánh giá nàng, trong con ngươi đen dâng lên một tia cuồng vọng cùng tà tứ, đôi môi khêu gợi từ từ cong lên, hình thành một nụ cười tự phụ thỏa mãn.
Trong khoảnh khắc, cả không gian lại tràn ngập sự mờ ám…
Tiền Duyên Thiên - 4 : Ác Mộng Bắt Đầu
“Oa, nơi này thật sự rất cao, có thể nhìn thấy cả kinh thành!” Triệu Lăng Nhi bước lên bậc thềm đá cuối cùng, nhẹ nhàng đi trên hành lang hẹp, lớn tiếng cảm thán.
Thác Bạt Phong đi bên cạnh nàng, nhìn bóng dáng nhỏ xinh và dung nhan tuyệt mỹ của nàng, hắn ngây ra, trên khuôn mặt lạnh lùng lộ ra mấy phần sủng nịnh cùng nhu tình, tuy nhiên chính hắn cũng không cảm thấy.
“Hoàng thượng, lúc đó ngài sai người kiến tạo tòa tháp cao mười tầng này chính là để ngắm nhìn kinh thành sơn thủy tú sắc hay sao?” Triệu Lăng Nhi đột nhiên ngừng lại, thu hồi tầm mắt trở lại trên người Thác Bạt Phong.
Ánh mắt trong suốt thanh linh, không mang theo bất cứ tà niệm nào làm Thác Bạt Phong bị mê hoặc.
“Sự liều mạng của ta làm phụ hoàng giận dữ, đồng thời cũng làm ông tò mò, trong lúc đó, một vị tướng quân đã ra mặt nói tốt cho ta, cuộc đời hành quân của ta mới chính thức bắt đầu!” Vị tướng quân kia nhất định chính là Vương Cảnh, nghĩ đến A Cảnh ca luôn luôn yêu thương mình, trên mặt Triệu Lăng Nhi lập tức lộ ra nụ cười.
“Xem ra, ngươi đối vị tướng quân kia rất có hảo cảm?”
“Đương nhiên! A Cảnh ca ngay từ đầu chính là ân nhân của ta.”
A Cảnh ca! Chẳng lẽ ý nàng nói Vương Cảnh? Thác Bạt Phong nhíu mày. Hắn nghe nói Vương Cảnh của Triệu quốc quân tuổi trẻ đầy hứa hẹn, dũng mãnh thiện chiến, dũng cảm kiên nghị. Không biết tại sao hắn đột nhiên cảm thấy có một cỗ áp lực đè nặng trong lòng, làm hắn phi thường khó chịu.
“Trước kia, ta chỉ có mẫu thân, sau lại có A Cảnh ca, hiện tại lại có Hoàng thượng, xem ra lão thiên gia đối ta còn là rất tốt!” Triệu Lăng Nhi ngẩng đầu, ngửa mặt nhìn bầu trời xanh thẳm, lúm đồng tiền say lòng người.
Cực lực ngăn chặn cảm giác nặng nề, Thác Bạt Phong nhìn về phía Triệu Lăng Nhi, cúi đầu hỏi: “Lăng nhi có thích trẫm hay không?”
Nghe hắn trực tiếp hỏi vấn đề này, khuôn mặt Triệu Lăng Nhi ửng hồng nhưng cũng thành thật trả lời: “Thích!”
Khóe miệng Thác Bạt Phong hơi cong lên, “Thích nhiều không?”
“Ách, Hoàng thượng và mẫu thân đều quan trọng như nhau!”
“Hóa ra còn có người có cùng vị trí với trẫm sao? Trẫm cứ cho rằng trẫm là quan trọng nhất trong lòng ngươi cơ!” Tiếng nói lộ ra vẻ khổ sở.
Triệu Lăng Nhi nhìn lại hắn. Một lúc sau, hai cánh tay vòng ra sau lưng hắn, tựa đầu trước ngực hắn, nhỏ giọng nói: “Đối với mẫu thân, là hiếu thuận và kính yêu; đối với A Cảnh ca, là sùng bái và kính trọng; đối với Hoàng thượng, là… yêu, kìm lòng không đậu.”
Thác Bạt Phong nghe xong thì không lập tức đáp lời, nhưng khuôn mặt lạnh lùng của hắn nhu hòa đi rất nhiều, dường như trong con ngươi đen cũng lóe ra sóng ngầm.
Hắn một tay giữ vai nàng, một tay nâng mặt nàng lên, lúc nàng còn đang kinh ngạc thì môi hắn đã giữ lấy môi nàng.
Tim Triệu Lăng Nhi đập nhanh, nàng căn bản không thể ngăn thế tấn công bá đạo cuồng nhiệt của hắn, thân thể mềm mại xụi lơ trong ngực hắn. Nàng đã hoàn toàn quên hết mọi thứ xung quanh, hoàn toàn rơi vào nụ hôn của hắn.
Mãi đến lúc hai người đều không thể hô hấp mới tách ra.
Triệu Lăng Nhi hồng phấn xinh tươi, hai mắt mê mang, hiển nhiên còn chưa khôi phục từ cảm xúc mãnh liệt vừa rồi.
“Lăng nhi càng ngày càng thông minh, đã biết làm sao đáp lại trẫm!” Thác Bạt Phong một lần nữa ôm nàng vào trước ngực.
Triệu Lăng Nhi không nói, tiếp tục khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, thổ khí như lan, khuôn mặt càng thêm ửng đỏ.
Hai người cứ như vậy ôm nhau, Triệu Lăng Nhi vùi đầu trước ngực Thác Bạt Phong, không phát hiện ra trong đôi mắt hắc đồng sâu thẳm kia hiện lên một tia quang mang quỷ dị.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Nương nương, thư của ngài!” Tiểu Thiến cầm một phong thư kích động chạy vào trong điện.
Triệu Lăng Nhi lập tức nhận lấy, kích động mở ra.
Tiểu Thiến vẫn đứng một bên quan sát Triệu Lăng Nhi. Thấy nàng dần lộ vẻ hân hoan hưng phấn, vì vậy hỏi: “Nương nương hình như tâm tình r