Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2939 lượt.
hân đang chờ hắn!
Đương nhiên, yến hội cũng bị hủy bỏ. Ước chừng khoảng năm ngày, hắn không thèm nhìn đến nàng, đêm nào cũng truyền các tần phi khác nhau đến thị tẩm, còn cố ý để hạ nhân nói trước mặt nàng.
Tuy nhiên, khi nghe hạ nhân bẩm báo lại, nói Triệu Lăng Nhi không hề có bất cứ phản ứng nào thì hắn quả thực phát điên, cho nên hôm nay mới làm ra vìa hành động “không bình thường”.
“Lăng Nhi nhìn xem, hoa này đều là do trẫm tự tay hái ở ngự hoa viên, có đẹp không? Có hoa hồng, bách hợp…” Hắn nói, nhưng giai nhân lại không hề phản ứng, ngay cả mắt cũng không mở ra.
Ghê tởm! Thác Bạt Phong hận không thể ném ngay bó hoa xuống đất.
Vừa rồi hắn đã không để ý tới ánh mắt tò mò của cung nhân, đứng dưới ánh nắng chói chang ở ngự hoa viên hái hoa, rồi sau đó ngây ngốc chạy tới đây.
Hành động đầu hàng nhân nhượng của người có địa vị cao với kẻ ở dưới thấp này hắn chưa từng làm, cũng khinh thường nó. Hắn không ngừng nói với chính mình, hắn làm như vậy không phải thực tâm muốn nàng vui mà chỉ vì muốn lấy lòng nàng, để nàng lại yêu bản thân, tiếp tục vì bản thân bán mạng, hiệp trợ bản thân thống nhất thiên hạ.
“Lăng Nhi ngoan, mau mở mắt ra mà xem, nhưng bông hoa xinh đẹp đều là loại hoa ngươi thích nhất!” Hắn kiên nhẫn, tiếp tục ôn nhu gọi.
“Thần thiếp mệt rồi, Hoàng thượng mời trở về đi!” Hốt nhiên, Triệu Lăng Nhi đứng dậy, đi về tẩm phòng.
Nhìn bóng nàng dần xa, bó hoa trong tay Thác Bạt Phong tức thời trở nên dập nát, những cánh hoa rơi lả tả xuống đất.
Tiền Duyên Thiên - 9 : Nghiền Nát – Mộng
Đêm tĩnh mịch. Một nhân ảnh cao lớn xuyên qua màn đêm, cuối cùng dừng lại trước một cung điện. Tuấn mục bình tĩnh nhìn hàng chữ “Bách Hợp cung”, mày kiếm nhíu lại.
Bỏ qua những phiền muộn băn khoăn trong lòng, hắn bước vào trong điện.
Tên thái giám đang ngủ gật, bỗng thấy Thác Bạt Phong xuất hiện thì kinh ngạc vội vàng cung kính hành lễ, “Hoàng thượng cát tường!”
“Nương nương đâu?” Thác Bạt Phong hỏi.
“Lăng Nhi ngoan, cứ kêu lên đi, cứ kêu lên đi!” Tiếng nói thì thầm mị hoặc đó cứ quanh quẩn bên tai nàng.
Triệu Lăng Nhi chỉ biết cắn môi thật chặt.
“Lăng Nhi, có còn nhớ trẫm đã từng nói với ngươi không? Trẫm sẽ cho ngươi rất nhiều cục cưng, để cho chúng được sinh ra dưới sự chờ mong của chúng nhân. Ngươi xem, trẫm đã bắt đầu thực hiện lời hứa của mình, cho nên, ngươi cũng đừng áp lực bản thân quá, hãy thả lỏng và cùng trẫm lãnh hội, được không?” Nói xong, bàn tay hắn mò vào chỗ riêng tư của nàng.
Cục cưng, kết tinh tình yêu của bản thân và hắn? Cả thân thể lẫn trí óc đều bị dụ dỗ, khiến Triệu Lăng Nhi chịu không nổi nữa, rốt cục lớn tiếng rên rỉ.
“Lăng Nhi thật ngoan, rất tốt!” Thác Bạt Phong nhìn xuống, khóe miệng cong lên thành một nụ cười tà mỵ, nàng thủy chung vẫn không thoát khỏi hắn.
Từng đợt từng đợt sóng tình triều khiến cho Triệu Lăng Nhi không ngừng ngâm gọi, tiếng nói mị hoặc nhân tâm cùng với hành động thành thục của hắn làm nàng không thể kìm chế bản thân thêm nữa.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Nương nương thật sự là càng ngày càng đẹp, nô tỳ chưa từng thấy một giai sắc nào nghiêng nước nghiêng thành như vậy”. Cung nữ vừa chải tóc cho nàng vừa nhìn vào gương ca tụng không dứt.
Triệu Lăng Nhi mặt nhược hoa đào, cũng chăm chú nhìn mình trong gương
Hai tháng gần đây, Thác Bạt Phong đối với nàng sủng nịnh khôn cùng, khó có thể biểu đạt.
Những oán niệm về hắn trong tâm nàng giờ đây đã bay biến hết, ngay cả tình cảm chớm nở với Đình Phái cũng bị áp vu xuống đáy lòng.
Hôm nay, trong mắt và trong tim nàng chỉ có hình ảnh của Thác Bạt Phong
Nàng, Triệu Lăng Nhi bắt đầu si mê Thác Bạt Phong, thậm chí không thể ngừng nghĩ tới hắn.
“Đây là đôi vòng tai bằng ngọc phỉ thúy, cực kỳ sáng và thuần khiết, cuốn vòng quanh bởi một lạp hột xoàn, trông lại càng mỹ lệ lóng lánh. Đây là cống vật mà Hoài Quốc năm xưa tiến cống, nghe nói trên đời chỉ có một đôi. Trước giờ, các nương nương trăm phương ngàn kế mong đoạt được nó, nay Hoàng thượng lại không chút do dự ban cho nương nương, điều đó đủ thấy vị trí của nương nương trong lòng Hoàng thượng”. Cung nữ dè dặt đeo đôi vòng lên tai Triệu Lăng Nhi.
Triệu Lăng Nhi chỉ im lặng nghe, nhưng nhìn đôi môi hơi cong lên của nàng thì biết nàng đang rất vui. Kỳ thực, tất cả đồ trang sức của nàng đều do Thác Bạt Phong ban cho, đều là những vật phẩm quý.
Cung nữ chỉnh gương, lập tức có thể thấy trong đó một dung nhan ung dung mà đẹp đẽ sang trọng, vô cùng xinh đẹp.
Cung nữ đắc ý ngắm nhìn “kiệt tác” mình tạo ra, sau đó mới đỡ Triệu Lăng Nhi lên, “Nương nương, giờ ngài muốn đi đâu ạ? Ngắm hoa? Bắt bướm? Thả diều? Hay là lên tháp ngắm cảnh ạ?”
Triệu Lăng Nhi đang định nói thì bỗng nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt, không thể đứng vững lảo đảo ngã.
Cung nữ sợ hãi “Nương nương, ngài làm sao vậy?”
Triệu Lăng Nhi đứng vững lại, cảm thấy đã tỉnh táo hơn, nàng thở phào nhẹ nhõm, rồi từ tốn nói: “Không sao đâu, chắc