Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2934 lượt.
Triệu Lăng Nhi đầy bụng ưu sầu, đồng thời cảm thấy vô cùng áy náy. Nàng mải suy nghĩ, nhất thời không chú ý liền bị trượt chân, theo bản năng hét lên thất thanh.
Nghe thấy tiếng thét của nàng, Yến Đình Phái nhanh chóng quay đầu lại. Nhìn thấy nàng đang lăn xuống một sơn cốc, hắn không cần suy nghĩ liền nhún người nhảy xuống theo.
Triệu Lăng Nhi đang hoảng hốt thì cảm giác được bên hông có cánh tay nắm lấy. Lúc nhìn thấy Yến Đình Phái, nàng trợn mắt khó tin.
Yến Đình Phái dùng sức ôm chặt nàng, đúng lúc thân thể sượt qua một gốc cây vươn ra từ vách đã, kịp thời đưa tay nắm lấy.
“Lăng nhi, ôm chặt trẫm!” Mặt hắn vì dùng sức quá mức mà càng thêm tái nhợt.
“Hoàng thượng, sao ngài lại ngốc như vậy?” Triệu Lăng Nhi khóc.
“Trẫm đã nói muốn vĩnh viễn cùng ngươi chung một chỗ!”
“Nghe đến đó, Triệu Lăng Nhi khóc càng ác liệt. Hốt nhiên, một tiếng rắc vang lên, cành cây không chịu được sức nặng của hai người, đã gãy ra.
“Hoàng thượng, cành cây sắp rơi ra rồi, ngài mau buông tay, mau!”
“Lăng nhi đừng hoảng hốt, nắm chặt trẫm, còn có, đừng khóc, ngoan! Trẫm sẽ không buông ngươi ra đâu!”
“Hoàng thượng, ta là người xấu, là ta hại ngươi, ta cần phải đã bị trừng phạt!” Triệu Lăng Nhi đột nhiên dùng đại lực hất tay của hắn ra.
“Lăng Nhi đừng như vậy, trẫm cũng biết. Nhưng trẫm không trách ngươi.”
“Ngài biết?” Triệu Lăng Nhi kinh ngạc, ngừng giãy dụa.
“Lăng Nhi tin vào vận mệnh không? Mỗi người sau khi ra đời đã có một con đường phải đi, cho nên, tất cả những điều này đều là mệnh của trẫm.”
“Hoàng thượng, nếu ngài biết ta hại ngài, vì sao không vạch trần ta, còn để ta tiếp tục đi làm?”
“Lăng Nhi là một người thiện lương, ngươi sở dĩ làm như vậy, nhất định có nguyên nhân bất đắc dĩ. Trẫm đã nói, tâm nguyện lớn nhất của trẫm chính là muốn thấy Lăng Nhi vui vẻ!”
Kỳ thật ngay sau khi phát hiện thân thể có điểm không ổn, thái y đã chẩn ra hắn trúng kịch độc. Dưới sự trợ giúp của hắn, hắn còn tra ra người hạ độc là Triệu Lăng Nhi. Hắn vốn cũng muốn hỏi nàng vì sao lại làm như vậy, nhưng mỗi lần lại nhìn thấy bộ dáng thất hồn lạc phách của nàng, hắn lại không đành lòng.
Thái y còn nói, độc dược đã xâm nhập vào phổi của hắn, tỷ lệ khang phục là rất ít. Biết bản thân sắp chết, hắn càng không muốn hỏi nàng. Hắn tin chắc nàng là bất đắc dĩ!
“Hoàng thượng…”
“Lăng Nhi, có thể gọi ta một tiếng Đình Phái, đừng gọi Hoàng thượng nữa không? Ta thích ngươi gọi tên ta.”
“Đình… Phái, Đình Phái!” Không cần suy nghĩ, Triệu Lăng Nhi kêu lên.
“Rất động thính, từ miệng Lăng Nhi nói ra thực là thêm cảm động.” tuấn nhan tái nhợt của Yến Đình Phái lộ ra vẻ vui mừng. Hắn muốn được nghe thêm vài lần nữa, nhưng nhánh cây lại kêu rắc một tiếng nữa.
“Lăng Nhi, nếu có kiếp sau, ta còn có thể thích ngươi! Còn có thể yêu ngươi! Ngươi phải nhớ kỹ, Đình Phái sẽ vĩnh viễn yêu ngươi!” Nói xong câu nói sau cùng, lại lần nữa thật sâu nhìn nàng, Yến Đình Phái dùng toàn bộ sức lực ném nàng lên gốc cây, còn bản thân thì buông tay ra.
Triệu Lăng Nhi kinh hãi nhìn bóng dáng hắn dần dần rơi xuống, càng ngày càng xa, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
“Đình Phái! Đình Phái…” nàng lúc này mới có thể kêu lên.
Nhưng đáp lại nàng chỉ có tiếng vọng lại của vách núi.
Đình Phái, tại sao? Biết rõ ta hại ngươi, tại sao còn liều mình cứu ta? Đình Phái, tại sao ngươi lại ngốc như vậy?…
Tiền Duyên Thiên - 8 : Trở Lại Ma Oa
Triệu Lăng Nhi nắm lấy cành cây, dè dặt lật người, gục trên cây ngơ ngác nhìn xuống nơi mà Yến Đình Phái biến mất, khóc lóc thê thảm.
Trong khoảnh khắc, thiên hôn địa ám, ánh sáng biến mất, cuồng phong gào thét, sấm vang chớp giật, mưa đổ ào xuống như trút.
Những hạt nước mưa to cộ đập vào đầu, vào người, vào chân Triệu Lăng Nhi. Toàn thân nàng ướt đẫm, nhánh cây cũng không ngừng lay động trong gió.
Đột nhiên đầu óc nàng hiện lên ý nghĩ đi theo Đình Phái. Tuy nhiên, vào lúc nàng sắp buông tay thì gương mặt Thác Bạt Phong lại xuất hiện, hắn đang nói với nàng, “Lăng Nhi, trở về đi, mau trở về bên trẫm.
Triệu Lăng Nhi kinh ngạc nhìn sợi dây thừng trước mắt, lại nhìn sang đỉnh núi không có một bóng người, chần chừ không nói.
“Sao vậy? Có thể trả lời một tiếng được không?” Xem ra, người này không những có thiện tâm mà còn rất kiên nhẫn.
Hai tay Triệu Lăng Nhi rốt cục nắm chặt lấy dây thừng, ngửng mặt gào lên: “Có thể!”
Sợi dây dựa vào vách núi từ từ được kéo lên, Triệu Lăng Nhi nắm chặt lấy, không lâu sau đã trở lại mặt đất, ánh vào mắt nàng là một lão nhân gầy trơ xương, một thân trang phục đạo sĩ.
“Cô nương, ngươi không sao chứ?” đôi mắt thâm thúy của lão nhân tỏ vẻ quan tâm.
Triệu Lăng Nhi nhìn chằm chằm vào hắn, một lúc lâu sau mới lúng ta lúng túng lắc đầu, ngay cả câu cám ơn cũng không nói nổi.
“Nơi này sơn đạo gập ghềnh, vách cao dựng đứng, tại sao cô nương lại một mình xuất hiện ở đây?” lão nhân lại hỏi.
“Ta không đến một mình!”
Lão nhân vừa nghe thấy thì ngoảnh mặt nhìn bốn ph