Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2964 lượt.
Kiếp trước, chúng tà không thể sống với nhau tới bạc đầu răng long, vậy thì, chúng ta phải trân trọng kiếp này. Ta hứa với nàng, vĩnh viễn trân trọng nàng, khiến mỗi ngày nàng sống đều là những ngày vui nhất.”
“Phong.........” Hàn Lăng phát hiện, một thứ gì đó nàng khổ sở đè nén tận sâu trong đáy lòng, bị vén mở ra.
“Tạm không nói tới thời gian ba năm nàng rời đi, trẫm chịu đựng qua như thế nào! Chỉ nói gần hai tháng nay, mỗi đêm, không tới canh ba trẫm không thể chìm vào giấc ngủ. Sau đó, cứ mơ ác mộng, vô luận là ác mộng hay là mộng đẹp, đều có liên quan tới nàng. Những ngày như vậy, thật sự rất mệt mỏi, rất mệt mỏi, trẫm cảm thấy không chút sực lực, kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, trẫm muốn giải thoát, nhưng mà, trẫm không nờ rời xa nàng, bỏ lại nàng, và cả Lạc nhi, nêu như không phải dựa vào chút hy vọng cuối cùng đó, trẫm đã........đã........”
Lệ nóng, dần dần chảy ra từ khóe mắt Hàn Lăng, chầm chậm chảy qua hai bên má nàng, nàng xúc động rồi, thật sự đã xúc động rồi, nàng không biết, hắn lại đau khổ như thế.
Nàng bỗng nhiên phát hiện, tim rất đau đớn, vì hắn thương, vì hắn đau.
“Thác Bạt Phong là Thác Bạt Phong, Vi Phong là Vi Phong, Thác Bạt Phong có lẽ không thể mang đến hạnh phúc cho Triệu Lăng Nhi, nhưng mà Vi Phong nhất định có thể mạng lại hạnh phúc cho Hàn Lăng, hạnh phúc vĩnh viễn!” Giọng nói của hắn, vô cùng kiên định và rõ ràng, đôi môi ấm áp, lại một lần nữa dịu dàng phủ lên làn môi đang nhè nhẹ run lên của nàng.
Tình cảm xuất phát từ sâu trong con tim, không thể khống chế được; Tình cảm xuất phát từ sâu trong con tim, dần lối mọi người bộc phát.
Từng chiếc từng chiếc quần áo, từ trên người đối phương tuột xuống, cho tới khi cả hai không còn che đậy gì đối diện nhau.
Bọn họ không hề xấu hổ, trong mắt mỗi người chỉ tồn tại một tình yêu không che đậy cùng khát vọng và chờ đợi cùng cấp thiết...............
Vi Phong Dùng Kế “Gieo Mầm”
Phương đông dần dần lộ ra một màu trắng sáng như màu bụng cá, hừng đông đang dâng lên khỏi đường chân trời, bầu trời trong veo những đám mây hồng mịn thưa thớt mềm mại như bông vừa đựợc hái, lại giống như là khuôn mặt đang ngà ngà say của một thiếu phụ xinh đẹp, chiếu rọi cả không gian một màu ánh nắng nhàn nhạt.
Không gian thanh lạnh mà mới mẻ, những giọt sương long lanh trong suốt, từng giọt từng giọt đọng lại trên những cọng cỏ và lá cây, lấp lánh phát sáng; mặt đất ẩm ướt mơ hồ lưu lại vết tích ánh sáng ban mai mang màu của những cánh hoa hồng; Tiếng chim hót véo von vui nhộn, càng tăng thêm sự sinh động cho buổi sáng thanh bình này.
“Chào buổi sáng!”
“Chào buổi sáng!”
Một trận cảm giác tê dại chạy dọc khắp cột sống, Hàn Lăng phát giác bản thân dường như sắp bị hòa tan ra, trước mắt từng đợt tối đen, bất giác run rẩy cả người, toàn thân mễm nhũn như bún.
Vi Phong đôi mắt sâu thẳm khó đoán, lấp lánh liên tục phát ra ánh sáng, khóe môi hơi hơi nhếch lên, như cười như không, động tác của hắn hơi dừng lại mọt chút, lòng bàn tay săn chắc nhè nhẹ vuốt ve lên bên má nóng hổi của nàng.
Tiếp đó, hấn chầm chậm cúi đầu, cẩn thận, dịu dàng, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên bờ môirun rẩy của nàng động tác phảng phất như là đối với bảo bối vậy. Cảm giác có được nàng, đáng quí hơn tất cả mọi thứ!
Hàn Lăng cảm thấy trái tim mình đập mạnh mẽ và cấp bách tới mức trước nay chưa từng có, trong đầu nàng mọi thứ trở nên trống rỗng, không thể suy nghĩ, không biết cần phải làm gì, nàng chỉ biết, nàng không muốn hắn rời đi.
Nhiệt độ trong phòng nhanh chóng trở nên như thiêu như đốt, tiếng rên rỉ và thở gấp nặng nề vô cùng kích thích truyền đi khắp căn phòng, bọn họ như hoàn toàn quên mất bản thân, chỉ tập trung theo đuổi sự hài lòng và mãn nguyện đến tận xương tủy.
Nàng rên rỉ, đôi lông mày nhíu chặt lại, đôi cánh tay mềm mại ôm chặt lấy vai của hắn, những ngón tay trắng nõn bấm sâu vào trên bả vai của hắn.
Rất nhanh, hay tay nàng trượt xuống từ trên vai hắn, xoắn chặt lấy chiếc drap giường, nàng cảm thấy, bản thân như là một chiếc thuyện nhỏ trong một vùng biển đang cuồn cuộn sóng, là một người đang nghiêng ngả chìm nổi trên đỉnh những ngọn sóng, mà người đẩy sóng tạo gió chính là người đang ở trước mắt.
Vi Phong luôn đeo một biểu cảm khó có thể hiểu trước mặt, đôi tròng mắt âu sầu sâu sắc cũng không chớp mắt một lần, mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống, chảy qua khuôn mặt tuấn mỹ càng khiến nó trở nên mê hồn đến cực điểm.
“Aaa.................” Cuối cùng cuối cùng, hắn dồn hết sức lực, gào thét.
Hàn Lăng cùng toàn thân xuất hiện một trận co giật, bay lên tới đỉnh điểm của thiên đàng...........
Lâu dần lâu dần, luồng khí thỏa màn nồng đậm vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
“Lăng lăng, có thích không? Thoải mái không?” Cánh tay sắt vẫn còn ôm giữ lấy nàng thật chặt, tuấn nhan Vi Phong lộ ra vẻ thỏa mãn trước nay chưa từng có.
Nhớ lại phản ứng nhiệt tình tự nhiên của nàng tối hôm qua và lúc nãy cùng diện mạo say sưa hút hồn của nàng, nội