Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2965 lượt.
và Vi Phong ba người.
Hốt nhiên, vài sĩ binh đi tới trước mặt nàng, bọn họ thay nhau hướng Hàn Lăng thi hành quân lễ: “Thống soái!”
Hàn Lăng cười nhẹ gật gật đầu, biểu lộ muốn cho bọn họ mau về nghỉ ngơi trước.
Vẫn chưa kịp đi xa, một người trong đám binh sĩ giọng nói bay theo gió đếm truyền về lại, “Thật là thoải mái quá, người phụ nữa đó đúng là cực phẩm nhân gian mà, làn da mịn màng trơn nhẵn, trắng như trứng gà bóc (ở đây tg bí trắng như là mỡ đông, mình nghe thấy ghê quá nên đổi thành trứng gà bóc), lần đầu tiên ta được nhìn thấy một người phụ nữ đẹp như vậy.” Ngữ khí lộ ra vẻ ngưỡng mộ và không thể nói hết nên lời.
“Nhìn nàng bề ngoài mảnh mai yếu đuối, tư chất cao quí, ai ngờ được bên trong lại ghê gớm như vậy, tiếng rên rỉ mê hồn của nàng, phản ứng khoa trương của nàng, thật sự là như thuốc kích thích mà.” Một binh sĩ khác tiếp tục than thở.
“Không biết lần luân phiên tiếp theo sẽ là bao giờ, nghe nói nàng ta là do chính bản thân thống soái đại nhân an bài cho chúng ta đó.”
Ánh mắt Hàn Lăng không khỏi hướng về phía căn trại nhỏ ở trong góc bên trái, mới nãy mấy binh sĩ kia là từ trong kia đi ra.
“Vân phi kia, không phải là không có chỗ dụng mà!” Liễu Đình Phái bóng gió châm chích, giọng điệu lộ ra vẻ trêu chọc và khinh bỉ.
Khuôn mặt Vi Phong xẹtqua một tia không thoải mái.
Hàn Lăng cũng lộ ra một nụ cười khinh miệt. Không sai, đám binh sĩ kia cực lực thèm muốn đàn bà, vừa hợp với Vân phi.
Hàn Lăng đối với Vân phi hận thấu xương tủy, khó lắm mới tóm được ả, tự nhiên sẽ không muốn dễ dàng buông tha ả. Vốn dĩ, Lý Ánh Hà bị Chương Văn Xung giam cầm, sau khi Vân phi không còn giá trị lời dụng gì nữa, Hàn Lăng đang khổ sở khồng biết phải sứ trí ả ta thế nào, không ngờ tới cái đồ đần độn đó, năm lần bảy lượt phơi bày ra bản chất mê giai, khiến Hàn Lăng nghĩ đến một cách báo thú, đó chính là ----- cho ả trở thành kỹ nữ trong doanh trại!
Nếu như ả đã thèm đàn ông đến vậy, không bằng dứt khoát cho ả “khoái lạc” đủ luôn! Từ nhưng lời đối thoại ban nãy của đám binh sĩ, không khó để thấy, Vân phi quả nhiên là bẩm sinh dâm đãng, thèm khát đến độ không trừ một ai!
Nghĩ mãi nghĩ mãi, Hàn Lăng không khỏi lại liếc sang Vi Phong. Từng là phi thử một thời nay biến thành quân kỹ, ngoài việc ngại ngùng ra, hắn có phải còn có những cảm nghĩ khác nữa?
Mấy ngày trước, khi nàng nói với hắn nàng quyết định cho ả Vân phi thành quân kỹ, hắn chỉ ngẩn ra đó, tiếp lời bằng một câu nói nhàn nhạt, “nàng ta và trẫm đã không còn quan hệ, túy nàng sử trí thế nào!”
“Hàn Lăng, xem ra ngươi cũng thật là hiểu ró ả đàn bà kia mà, người an bài như vậy, vừa khớp mãn nguyện cho ả, nói không chừng ả lại còn âm thầm cảm kích ngươi nữa đó.” Liễu Đình Phái cố tình làm cho Vi Phong xấu hổ.
“Ta buồn ngủ rồi, đi nghỉ trủớc đây!” Quả nhiên, Vi Phong thấp giọng nói một câu, quay người bước nhanh về phía trại của hắn.
Nhìn bóng dáng hắn bước đi, nội tâm Hàn Lăng cảm thấy vô vị pha chút hỗ loạn. Cho tới khi Liễu Đình Phái nhiều lần hô gọi, nàng mới hoàn hồn trở lại............
Ngày hôm đó, trời cao không khí trong lành, trận địa trùng trùng, còi hiệu rền vang, quân đội của Xinh tươi quốc, dưới sự chỉ huy dẫn dắt của Hàn Lăng, xuất hiện trên chiến trường bằng phẳng rộng bát ngát.
Hai bên quân đội đối mặt, trống trận đánh vang ầm ĩ, hai bên sĩ khí ngất trời. Hàn Lăng im lặng đứng nhìn, mà không lập tức hạ lệnh khai hỏa.
Quân đội của Dụ Trác hoàng triều yên lặng đứng đó chờ đợi mà không phát giác được, mợt chiếc dù lượn cực to đang dần dần xuất hiện lơ lửng phía trên không, đang hướng về phía bọn họ mà bay đến.
Trên mặt Hàn Lăng cứ treo mãi một nụ cười, chờ đợi xem một màn kịch hay. Quả nhiên, phía không trung trên đầu quân địch bỗng xuất hiện từng đám từng đám khói bụi, theo hướng gió chầm chậm bay xuống phía dưới, rất nhanh, quân địch ngã cả xuống.
Đợi bọn họ kịp phản ứng lại đựoc, đã có bảy phần binh sĩ hôn mê mất rồi, khoảng một phần binh sĩ toàn thân mềm nhũn, còn lại hai phần, dự đoán lực đề kháng khá tốt, đang miến cưỡng chịu đựng.
Lúc này, đến lượt Vi Phong tiến lên, con mắt lanh lợi tinh anh của hắn, quét khắp chúng nhân, nói lớn: “Cẩu tặc Chương Văn Xung, tâm địa bất chính, lợi dụng lúc trẫm xuất sử dị quốc (viếng thăm quốc gia khác) phế bỏ ngôi vị của trẫm, còn mưu đồ xưng vương. Dụ Trác hoàng triều là cơ nghiệp của Vi gia, trẫm quyết không để cho gian thần đạt được mục đích, nay nghĩ rằng các ngươi cũng là do bị người khống chế, chỉ cần các ngươi qui thuận theo trẫm một lần nữa, trẫm sẽ không truy cứu nguyên nhân trước đây.”
Lời nói của Vi Phong vừa mới chấm dứt, tên thống soái chó theo đuôi của Chương Văn Xung, lập tức không hề suy nghĩ gì phản bác lại, “Chương nhiếp chính vương của chúng ta anh minh thần võ, Dụ Trác hoàng triều để cho người tiếp quản không ai có thể thích hợp hơn, còn về Vi gia, đã là quá khứ.....”
Lời nói của hắn còn chưa kịp dứt, lập tức đã bị ngã xuống, hóa ra, Vi Phong lợi dụng cách không phát vật (chắc là như kiểu phi tiêu kiểu ống thổi), âm thầm phi