Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2969 lượt.
tâm hắn lại thêm một lần nổi sóng.
Hàn Lăng không đáp lại, chỉ tiếp tục vùi đầu mình vào trong khuôn ngực săn chắc cứng cáp của hắn, nhớ lại cảnh tượng điên cuồng của tối hôm qua, và cả sự phóng túng cuồng dã lúc nãy, khuôn mặt càng thấy nóng hơn, cả người Hàn Lăng cũng trở nên như thiêu như đốt.
Nàng phát hiện, định lực của bản thân rất kém, vô cùng kém, đối mặt với sự trêu đùa của hắn, nàng luôn không thể trốn thoát, nàng lại như vậy trầm luân trong sự trêu đùa và tấn công.
Đối với hắn, nàng thật sự không thể kháng cự, bất luận là thân, hay là tâm.
“Hy vọng từ nay về sau mỗi sáng sớm, chúng ta đều có thể sống như thế này.” Vi Phong cảm thấy thân thể mình dường như lại biến hóa, đối với nàng, hắn vĩnh viễn muốn không đủ.
Nghe thấy hai từ sáng sơm, bộ não hỗn loạn của Hàn Lăng, cuối cùng cũng có lại một chút thanh tỉnh, đôi mắt trong veo vô tà, chuyển hướng nhìn về phía cửa sổ, nhìn thấy một luồng ánh sáng hồng nhạt, nàng nhanh chóng ngồi dậy.
Đáng chết, nàng chỉ để ý tới phóng túng, lại đi quên mất thiết triều buổi sớm.
“Lăng Lăng, ngủ tiếp cùng trầm thêm một lúc nữa.” Cánh tay dài của Vi Phong vừa mới vươn ra, chuẩn bị kéo nàng nằm lại.
“Buổi thiết triều sớm của ta sắp muộn rồi!” Hàn Lăng tâm trạng nóng vội như lửa đốt gạt tay hắn ra, bò xuống góc giường, tìm quần áo của mình.
“Áo yếm đâu? Tiết khố đâu?” Hàn Lăng tay chân luống cuống, âm thanh lộ ra vẻ như muốn khóc.
“Đừng vội, bảo bối đừng vôi!” Không biết từu lúc nào, Vi Phong cũng ngồi dậy, một tay kéo nàng ngồi xuống, giúp nàng mặc lên áo yếm.
Tiếp đó, cánh tay của hắn vươn về phía bên phải, cầm lên một chiếc tiết khố màu trắn, đám đồ này đều là do hắn tự tay cởi ra, tự nhiên sẽ biết phải tìm từ đâu.
Cuối cùng, ăn vận gọn gàng, khi Hàn Lăng vừa mới nhảy xuống khỏi giường, chuẩn bị chạy thật nhanh về tẩm phòng, cửa phòng bỗng cạch một tiếng mở ra, Cốc Thu trên tay bê một khay gỗ bước vào.
Nhìn thấy miếng màu ánh vàng phát sáng lung linh, Hàn lăng vui mừng khôn xiết không nói nên lời, nàng không hề suy nghĩ gì chạy tới, kịch động ôm chặt lấy Côc Thu trong lòng mình, “Cốc Thu, ngươi thật là thông minh, lại nghĩ ra mang triều phục của ta tới đây rồi!”
Cốc Thu cười rất là mờ ám, mới vừa rồi, Cẩm Hoành chạy đi nói với nàng, Hàn Lăng tối hôm qua qua đểm ở chỗ của Vi Phong, còn dạn nàng chuẩn bị tốt chiều phục của Hàn Lăng rồi mang tới đây.
Nàng bán tín bán nghi chạy tới tẩm phòng của Hàn Lăng, nhìn thấy trên chiếc giường lớn màu xanh lam chỉ có mỗi mình Vi Lạc, sau rốt cũng hiểu ra, mau chóng lấy bộ triều phục, vương miện, và mặt nạ từ trong tử quần áo ra, đi theo Cẩm Hoành kịp thời đến đây.
Dưới sự giúp đỡ của Cốc Thu, Hàn Lăng rất nhanh đã chuẩn bị thỏa đáng, vốn tâm tình rất là hoang mang, nay cũng dần dần thả lỏng được ra, đồng thời mới ý thức được rằng, sự việc bản thân qua đêm ở chỗ Vi Phong đã bị phát hiện rồi!
“Lăng Lăng, ta hiểu mà!” Cốc Thu ghé vào bên tai nàng nói, giọng điệu không những có chút vui mừng, mà còn có cả trêu ghẹo.
“A đầu thúi!” Hàn Lăng mắng yêu một câu, cả khuôn mặt đỏ ửng, xâu hổ đẩy nàng ra, không ngoái đậu lại chạy vụt ra khỏi phòng.
Cốc Thu cứ cười như vậy, cúi người hành lễ với Vi Phong đang nằm trên giường, rồi cũng vội vàng lui ra.
Vi Phong nằm lại xuống giường, yên lặng nhớ lại chiến sách khắc cốt tiêu hồn ban nãy, mãi cho tới khi Cẩm Hoành bước vào, hắn mới luyến tiếc ngồi dậy.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Thảm cỏ xanh xanh, đặt trên đó một vậy giống như là một cánh diều.
Hàn Lăng và Liễu Đình Phái quì bên cạnh, sắc mặt dị thường nghiêm khắc và nghiêm túc
Vi Lạc thì lại hiếu kỳ di động ngón tay của mình, không ngừng sơ đi sờ lại trrên cái diều vải.
Vi Phong cũng yên lặng ở bên cạnh, con mắt đen bối rối vô cùng nhìn vào cái đồ vật kỳ quặc đó. Cái này phận biệt do tơ tằm, bông đặc biệt và đay (đay, gai) chất lượng cao tạo thành, bọn họ gọi cái vật này là dù lượn, thật có thể giống như đại bàng bay lượn trên bầu trời?
“Đình Phái, bắt đầu đi!” Hàn Lăng đứng dậy.
Liễu Đình Phái một bên vừa gật đầu, một bên vừa đốt cháy nhiên liệu trong chậu, sau đó bung chiếc dù ra, dẫm lên bàn đạp bằng gỗ. Tiếp đó mượn hơi nóng của lửa và lực gió, chiếc dù dần dần bay lên, Liễu Đình Phái tay nắm chặt sợi dây gai, nhìn khoảng cách của bản thân mình càng ngày càng xa khỏi mặt đất.
“Wa, cha giỏi quá!” Vi Lạc vỗ tay hoan hô.
Trong lòng Hàn Lăng cũng ngập tràn niềm vui.
Vi Phong thì lại ngẩng đầu nhìn hết sức kinh ngạc , trong lòng âm thầm cảm thấy thật kỳ diệu, thật là làm được, cái đồ này lại có thể bay được!
Do thiết bị đơn giản và thô sơ, dù lượn chỉ bay được ở độ cao ba mươi mét, không thể bay cao hơn được nữa.
Liễu Đình Phải chỉ có thể luyện tập bay ngang lửng lơ giữa không trung, Hàn Lăng vốn cũng muốn đi theo, nhưng Vi Phong không muốn nàng bị mệt, nên đã thay chân Hàn Lăng thực hiện nhiệm vụ.
Sau cùng, Hàn Lăng cùng với Vi Lạc lưu lại ở trên mặt đất, xa xa ngắm nhìn bọn họ.
Tay của Vi Lạc, đột nhiên bò lên bụng của Hàn Lăng.
Hàn Lă