XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2968 lượt.

ng hơi bồn chồn nghi hoặc, mấy ngày gần đây, nàng phát hiện hắn rất thích đặt tay lên bịng của nàng, đôi mắt tròn xoe long lanh lại còn nhìn chằm chặp vào đó, lúc thì thấy khốn hoặc, lúc thì lại thích thú.
Đến rồi, lại đến rồi, hắn lại còn dán cả tai mình vào nghe.
“Lac Lạc, con làm sao vây? Không khỏe à? Hay là mệt rồi?” Hàn Lăng đặt tay lên cái đầu nhỏ xinh, mấy lần sờ lên trán kiểm tra, phát hiện tất cả đều bình thường.
Vi Lạc không nói, đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn chám chú vào bụng nàng.
Hàn Lăng nhìn mãi hắn, càng thấy hồ nghi. Cái tên nhóc này, cuối cùng thì bị làm sao vậy.
“Mama, bao giờ thì muội muội mới chui ra ngoài?” Cuối cùng, Vi Lạc cũng nói ra, câu hỏi khiến cho Hàn Lăng giật cả mình.
“Muội muội?” Hàn Lăng nghi hoặc hỏi.
“Phụ hoàng nói, trong bụng của mama có thể đang mang thai muội muội rồi!”
Hàn Lăng cuối cùng cùng hiểu ra, đồng thời cũng nhớ lại hành động kỳ quặc của Vi Lạc bắt đầu từ mấy ngày trước, hình như là từ ngày thứ hai sau khi nàng và Vi Phong làm chuyện đó! Chẳng trách mà!
“Lạc Lạc rất muốn có một muội muội à?”
“Đương nhiên!” Vi Lạc nghiêm túc gật gật đầu.
“Nhưng mà, trong bụng của mama vẫn chưa có em bé đâu!”
Vi Lạc mới nghe, khuôn mặt nhỏ bé tràn ra một nỗi thất vọng, “Tại sao vây?”
Tại sao? Vì ngày hôm đó rơi đúng vào ‘thời kỳ an toàn’ của nàng, cho dù không phải là rơi vào ‘thời kỳ an toàn’, nàng cũng sẽ dùng loại thuốc tránh thai sau khi quan hệ, nói chung là nàng cho rằng, bây giờ vẫn chưa phải là thời cơ tốt nhất để mang thai.
“Mama.............”
“Lạc Lạc, đừng như vậy mà, tương lai mama nhất định sẽ sinh cho con một tiểu muội muội!” Hàn Lăng nịnh nọt.
“Tương lai, là bao lâu?”
Bao lấu? Cái này đúng là nói không chắc được!
“Mama...........”
“Âu, cha xuống rồi kìa!” đúng vào lúc này, Liễu Đình Phái bắt đầu hạ xuống, Hàn Lăng kéo Vi Lạc dậy, đi về phía đó.
Vi Lạc dù sao cũng là một đứa bé, lúc vui lên, thì sớm đã quên luôn câu hỏi ban nãy.
“Thế nào?” Liễu Đình Phái vừa chạm chân xuống đất, Hàn lăng đã không thể chờ đợi dò hỏi.
“Dung lượng của chậu lửa cần phải tăng thêm một phần tư nữa, nếu không thời gian bay béo dài không đủ.” Liễu Đình Phái kiếm ngài hơi nhíu lại.
Hàn Lăng gật gật đầu, phát hiện Liếu Đình Phái đầy đầu mồ hoi, không nghĩ ngời gì rút chiếc khăn tay từ trong túi ngực ra, lau mồ hôi cho hắn.
Không khí xung quanh đột nhiên nổi lên biến hóa.
Vi Phong khuôn mặt vốn lạnh lùng, trở nên vô cùng tăm tối, đôi mắt sâu thăm thẳm, chứa đầy phẫn nộ.
Liễu Đình Phái thì ánh mắt như thiêu đốt, thần sắc long lanh chăm chú nhìn Hàn Lăng.
Hàn Lăng bị hắn nhìn như vậy cảm thấy có chút không thoải mái, liền quay mặt đi, chuẩn bị trốn tránh, nhưng lại nhìn thấy, trán Vi Phong căng ra, trên đó cũng có lấm tấm hạt mồ hôi..
Nàng cũng không nghĩ ngợi gì, dời chiếc khăn tay đang ở trên trán Đình Phái sang bên phía khuôn mặt của Vi Phong.
Vẫn chưa kịp chạm đến, thì đã bị cánh tay Vi Phong giơ lên chạn lại, con mắt ẩn chứa suy nghĩ sâu xa nhìn Hàn Lăng, sau cùng trầm mặc rời đi.
“Phong thúc thúc.............”Vi Lạc gọi to, cho tới khi bóng dáng Vi Phong ngày càng rời xa, hắn mới quay ánh mắt lại nhìn, “Mama, Phong thúc thúc sao vây? Chúng ta không phải là cùng nhau đến, cùng nhau trở về sao?”
Hàn Lăng vì chuyện vừa rồi bị Vi Phong cự tuyệt khiến cho ngẩn ngơ, dần dần hòan hồn, cố nặn ra một nụ cười, “Phong thúc thúc chắc có việc cần phải làm.” Tiếp đó, nàng ngẩng đầu nhỉn lên trời, nói với Liễu Đình Phái: “Sắp chính ngọ rồi, chúng ta trở về ăn cơm thôi.”
“Ừm!” Liễu Đình Phái thu lại dù lượn, ôm phía trước ngực, bước đi đầu tiên.
Hàn Lăng nắm tay Vi LẠc, đi ngay phía sau hắn, bọn họ cùng nhau rời khỏi
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Những ngày gần đây vô cung bận bịu, một mặt, Vi Phong đã bắt đầu bắt tay liên hệ triều thần về việc phục quốc; mặt kia, công việc duyệt binh của Hàn Lăng và Liễu Đình Phái lại cũng vô cùng nhộn nhịp căng thẳng.
Hàn Lăng dự định tự mình ra trận, nàng giao lại Vi Lạc cho Cốc Thu và Ti Thải chăm sóc, quốc sự tạm thời giao lại cho Lý Ánh Hà tiêp quản, còn phái thêm hai đại thần năng uyên sâu trơ giúp.
Chiến trường đươc thiết lập ơ ngoại thành kinh đô của Xinh Tươi Quốc khoảng 500 dăm.
Ở trong doanh trại đã ba ngày, nhưng quân đội của Xinh Tươi Quốc vẩn không nghênh chiến , nguyên nhân vì ‘vẫn còn thiếu gió Đông’.
Trong đêm nay, Hàn Lăng, Liễu Đình Phái, Vi Phong và cả Lữ Đại Sư người tinh thông thiên văn thiên tướng, tụ tập cả lại phía trước doanh trại, cẩn thận quan sát bầu trời trong đêm tối.
“Lữ đại sư, hướng giò của ngày kia có thật sự được không?” đôi mắt Hàn Lăng vẫn tiếp tục quan sát vầng trăng phía trên đầu.
“Hồi bệ hạ, đúng vậy!” suy đóan của Lữ đại sư từ trước tới giờ rất chuẩn.
“Tốt! Ngậy ngày kia chính là thời khắc để chúng ta phát tán thuớc vào quân đội của Chương Văn Xung!” dung nhan tuyệt mỹ của Hàn Lăng , nở rộ ra nét kiên định cùng tự tin.
Sau khi Lữ đại sư cáo lui, bên ngoài doanh trại chỉ còn lại Hàn Lăng, Liễu Đình Phái