XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2985 lượt.

về, vất vả lắm không?”
Vốn dĩ, Hàn Lăng có rất nhiều điều muốn nói, chất vấn hắn tại sao lúc đó lại nhân lúc nàng khồn biết gì “gieo mầm” vào trong người nàng, hỏi hắn có phải là hắn đã thật sự bị nguy hiểm đến tính mạng, hỏi hắn làm sao mà biết được hôm nay nàng trở về đến hoàng cung..........
Nhưng giờ phút này, tất cả những nghi vấn đều hóa thành một câu hỏi quan tâm, “Ngươi trong người không khỏe, mau nghỉ ngơi đi.”
Vi Phong bàn tay đặt lên bụng nàng run nhẹ mấy lần, bờ môi cũng vì kích động mà run lên, “Nàng........đang quan tâm trẫm, lo lắng cho trẫm, đúng không?
Hàn Lăng vẫn không trả lời, một tên thái giám vội vàng tiến vào trong điện, do dự rụt rè nhắc nhở, “Hoàng thượng.......các........các vị đại thần muốn hỏi hoàng thượng có thời gian rảnh để qua đó.”
“Truyền lệnh xuống, để bọn họ đợi thêm chút nữa, tới giờ trẫm tự nhiên sẽ tới!” Vi Phong lạnh lùng ứng lại một câu, sự chú ý không hề rời khỏi Hàn Lăng.
Sau khi thái giám lui ra, Hàn Lăng mới bồn chồn hỏi một câu: “Ngươi vẫn còn việc phải làm?”
“Đừng để ý đến nó!”
“Cùng với đại thần thương nghị quốc sự? Mà còn rất quan trọng?” Hăn Lăng đứng dậy, “Ngươi mau đi đi. Để kệ ta là được.”
Vi Phong cuối cùng cũng đứng dậy theo, “Vậy để trẫm dìu nàng về phòng nghỉ ngơi trước, nàng cứ phải vội vàng trở về, nhất định là ngủ không tốt.”
Hắn nói vậy, Hàn Lăng cũng hốt nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, đôi mắt mỹ lệ hướng về phía cửa đại điện quét qua một lúc.
“Đứa trẻ Lạc Lạc, tinh lực dồi dào, cứ để hắn chơi một chút nữa, yên tâm, có người chăm sóc hắn.” Vi Phong biết nàng đang nghĩ gì.
Lạc Lạc chưa đầy một tuổi đã lời khỏi hoàng cung, lúc đó căn bản không có chút kỳ ức nào, chẳng trách bây giờ mới hưng phấn như vậy. Biết được Ti Thải theo sát bên cạnh hắn, Hàn Lăng liền không tiếp tục lo lắng nữa, “Vậy ta ngủ một chút, ngươi đi nghĩ sự đi.”
Vi Phong không nói gì, dìu nàng ra khỏi đại điện, đến thị phòng.
Dịu dàng đỡ nàng ngồi xuống, tỉ mỉ giúp nàng cởi bỏ giày, cẩn thận đặt đôi chân của nàng lên giường, nhẹ nhàng đỡ nàng nằm xuống, đắp chăn lụa cho nàng, tất cả hành động hoàn tất xong, hắn mới đứng thẳng dậy.
Hàn Lăng cảm xúc lẫn lộn, ánh mắt nhìn chặt lấy hắn.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Vi Phong, cũng tràn lên một tia tình cảm nào đó, một lúc, hắn mới cong lưng đặt lên chiếc trán nàng một nụ hôn, “Trẫm sẽ quay lại nhanh thôi!”
Chiếc bóng cao lớn kia sớm đã biến mất khỏi cửa phòng, nhưng Hàn Lăng lại rất lâu sau mới thu hồi tầm mắt, nằm đó kinh ngạc, ngơ ngơ, ngẩn ngẩn. Mãi cho đến khi cả người cảm thấy quá mệt mỏi, nàng mới nằm thẳng trở lại, tiến vào giấc mơ.......
Vẫn là căn phòng lớn sáng chói dát vàng đó, vẫn là cỗ quan tài thủy tinh tinh sảo hoa lệ đó, nằm phía bên trong vẫn là người con gái sắc đẹp tuyệt trần, nghiêng nước nghiêng thành, nhưng mà, lần này nằm nhoài về phía chiếc quan tài là một người đàn ông tuổi đã trung niên, khuôn mặt gầy guộc xanh xao, nhưng nhìn đường nét sâu sắc đó thì có thể dễ dàng nhận ra khi còn trẻ hắn đẹp trai vô cùng.
Hốt nhiên, một vị thanh niên tuổi chừng mười tám mười chín, thần mặc một bộ hoàng bào màu vàng nhạt, trên đầu đội vương miện bằng vàng sáng lấp lánh đẩy cửa bước vào, lặng lẽ tiến đến bên cạnh người đàn ông trung niên, lo lắng trùng trùng nói: “Phụ hoàng, Hoa Dung ma ma nói người mấy ngày nay lại không ăn gì rồi.”
Người đàn ông trung niên không hề có chút phản ứng, đôi mắt thâm sâu vẫn chăm chú dán vào phía bên trong chiếc quan tài.
Vị hoàng đế thiếu niên lại thở dài một hơi, tầm mắt chuyển hướng về phía bên trong chiếc quan tài, cả khuôn mặt ngập tràn đau đớn và bi thương: “Mẫu hậu, người trên trời có linh cần phải bảo vệ phụ hoàng, khuyên phụ hoàng đừng tiếp tục đau lòng nữa. Kỳ thực, phụ hoàng cũng rất yêu người, vô cùng yêu người. Trong trái tim của phụ hoàng, người mới là quan trọng nhất, cái gì mà lý tưởng, gánh nặng, thiên hạ, đều còn xa mới bằng được..........”
“Không có tác dụng đâu, nàng không nghe thấy, nàng không nghe được sự sám hối của ta, không nghe thấy tiếng kêu gọi của ta!” Người đàn ông trung niên ngẩng cái đầu đang úp lên chiếc quan tài lên, gương mặt đẫm lệ, “Vu nhi, mẫu hậu của con thật là nhẫn tâm, cứ như vậy mà rời khỏi ta, đến một cơ hội cũng không cho ta, là nàng cố ý, nàng căm hận ta, cố ý khiến ta phải cô độc một đời, khiến ta đau khổ cả đời.............”
Vị hoàng đế thiếu niên chầm chậm quì xuống. Nam nhi đại trượng phu không dễ rơi lệ, nhưng mà, hai phụ tử cứ như vậy ôm đầu khóc lớn............
“Nương nương!”
“Lăng!”
“Mama!”
Một liên hoàn những tiếng kêu gọi, cuối cũng cũng kéo Hàn Lăng từ trong mơ tỉnh lại.
Quét ánh mắt ra khắp chúng nhân trước mặt, trái tim đang hoang hoang mang mang của nàng, vẫn không thể bĩnh tĩnh trở lại.
“Lăng, ngươi không sao chứ?’ giọng nói khẩn thiết chất đầy sự lo lắng.
Hàn Lăng lấy lại ý thức lắc lắc đầu, nhìn rõ ràng chiếc bóng màu xanh trước mắt, lập tức kinh ngạc vui sướng kêu lên: “Cốc Thu!”
“Cốc Thu sớm đã tới, nhưng không muốn làm phiền nàng nghỉ ngơi, nên