Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2984 lượt.

ết, Liễu Đình Phái đều trầm mặc như hải (lầm lỳ ít nói), Hàn Lăng nhiều lần muốn nói chuyện với hắn, nhưng lại phát hiện, bọn họ từ trước tới nay không có gì mà không thể nói, nay lại không tìm được một đề tài để nói chuyện.
May mắn có Vi Lạc, nên quãng đường này không đến nỗi quá im lặng và nặng nề.
Do lo lắng cho Hàn Lăng đã mang thai trong mình, nên mọi người cứ đi như vậy gần nửa tháng mới về được đến kinh thành.
Trước cửa cung, Liễu Đình Phái gọi phu xe dừng lại, “Ta đi đây, ngươi.........bảo trọng!”
“Sau đây ngươi sẽ đi đâu? Ta làm thế nào mới có thể tìm được ngươi? Lời hẹn hai năm của ngươi với nghĩa phụ vẫn chưa hết.” Đối với việc cáo biệt đột ngột của hắn, Hàn Lưng cảm thấy không quen lắm.
Liễu Đình Phái ngắm nhìn nàng chăm chú, mãi một lúc sau, mới đau buồn trầm giọng ngâm:
“Nhân sinh khắp nơi biết được đâu
Ứng tự phi Hồng (chim nhạn hồng) đạp bùn tuyết
Trên bùn ngẫu nhiên lưu dấu chân
Hồng phi ná phúc kê đông tây
Sự việc tương lai, ai nào biết” (Tạm dịch: cuộc đời con người trong nhân gian, nay chỗ nọ, mai lại chỗ kia, ngẫu nhiên lưu lại ở nơi nào đó một chút vết tích, giống như là một chú chim Hồng Nhạn di cư, ngẫu nhiên dừng lại ở một vùng đất đầy tuyết rơi. Hồng Nhạn đã lưu lại trên nên tuyết đó vết chân của mình, đó cũng là một sự việc ngẫu nhiên, bởi vì Hồng Nhạn bay lượn khắp nơi căn bản là không một điểm dừng chân nhất định. Chắc ý anh của anh ấy là hành tung của anh ấy trôi nổi bất định, anh ấy đang than thở cho thân phận mình. )
“Đình Phái -----“
“Nhớ ký! Nhất định phải vui vẻ!” Đôi mắt đen thăm thẳm Đình Phái nhắm chặt lại, sau đó dùng khinh công, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của Hàn Lăng.
“Đình Phái, Đình Phái............” Hàn Lăng men theo hướng mà hắn biến mất, đuổi theo mười mấy bước.
Ti Thải liền vội vàng chạy theo, đỡ lấy nàng.
Hàn Lăng ngơ ngẩn đứng đó, thất thần nhìn vào khoảng không, nước mắt không thể khóc thành tiếng âm thầm chảy qua hai bên má.
“Lăng Lăng!”
Đợi khi nàng hoàn hồn, kinh ngạc nhận ra bản thân đáng ngã vào khuôn ngực rắn chắc ấm áp, nhìn rõ cái khuôn mặt tuấn mỹ đó, nàng theo phản xạ đấy người đó ra, “Ngươi......ngươi không phải bện nặng, nguy hiểm đến tính mạng sao?
“Không.........”
Không đợi Vi Phong trả lời, nàng lại phẫn nộ quát: “Thật là chết cũng không đổi tính, chỉ vì lừa gạt ta quay lại, ngươi không tiếng dùng tính mệnh của mình để đùa? Đáng ghét!” Cho rằng bẳn thân đã bị gạt, nàng phẫn nộ giơ tay hướng về phía hắn ta đẩy mạnh.
Vi Phong không kịp phòng bị, lập tức ngã nhào xuống đất, vốn dĩ khuôn mặt hơi xanh xao, nay lại càng trở nên trắng bệch, lại còn mồ hội lạnh toát ra đầm đìa, đôi môi cũng đột nhiên chuyển xanh, hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập........






Hoài Nghi
Thị vệ theo sát bên cạnh nhìn thấy tình thế như vậy, nhanh như tên bắn chạy tới bên Vi Phong.
Đôi mắt Hàn Lăng mở tròn thật lơn, không thể tin nổi nhìn hắn chằm chằm, nàng suy nghĩ đầu tiên không phải là quan tâm hắn đã xảy ra chuyện gì, mà là suy đoán, hắn có phải là lại đang giở trò lừa gạt bản thân, haizzzz, cô nàng đán thương, “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, sau khi bị Vi Phong lừa gạt hết lần này đến lần khác, đã cho rằng hắn là một tên lừa đảo rồi.
Dưới sự giúp đỡ của thị vệ, Vi Phong đứng thẳng người dậy, đôi mắt vẫn tiếp tục dán chặt vào Hàn Lăng, trong đôi mắt ấy bỗng sẹt qua một tia đau thương.
Vi Lạc không biết từ lúc nào đã chui ra khỏi xe ngựa, một bên vừa nhanh như chớp xông về phía Vi Phong, một bên hét lết: “Phụ hoàng, phụ hoàng.........”
Vi Lạc cũng vừa mới bước xuống từ Long liễn, lập tức bị cảnh vật xung quanh thu hút, “Mama, phụ hoàng, ở đây đẹp quá, con đi chơi trước đây!”
“Lạc Lạc......” Hàn Lăng chân vừa chạm đất, sắc mặt lộ ra nét hoang mang.
“Yên tâm, có người chăm sóc cho hắn.” Vi Phong cánh tay còn lại trèo lên đôi vai thanh thóat của nàng, như là trân bảo (bảo vật được trân trọng) ôm lấy nàng, “Chúng ta vào ben trong trước đi.”
“Nương nương, ngừơi hãy cũng hoàng thượng vào trong nghỉ ngơi trước, nô tì sẽ chăm sóc tiểu hoàng tử.” Ti Thải cũng gửi cho nàng một ánh mắt không cần phải lo lắng.
Hàn Lăng gật gật đầu, cùng với Vi Phong bước vào đại điện.
Sau khi an bài nàng ngồi xuống phụng ỷ (ghế phụng) to rộng và thoải mái, Vi Phong đón lấy tách trà từ trong tay của cung nữ, đưa lên miệng nàng, “Nào, uống ngụm trà đi.”
Hàn Lăng lại không hề lên tiếng, nhưng mà ánh mắt thì liên tục chuyển động, sau khi đón lấy, nàng xì xụp uống mấy ngụm.
Vi Phong quí xuống trước mặt của nàng, ngước lên nhìn nàng, yên lặng ngắm nhìn nàng.
Hàn Lăng bị ánh mắt thiêu đốt của hắn nhìn chằm chằm thì cảm thấy có chút không tự nhiên, lại nhìn sang đám cung nữ thái giám đang cúi gằm đầu quì xuống, không kìm được nói: “Các ngươi mau đứng dậy đi.”
Vi Phong lại không hề làm theo, mà chỉ vươn tay đến chỗ cái bụng đang hơi hơi lộ ra của nàng, dịu dàng nói: “Bảo bảo có giày vò nàng không, cả đoạn đường