Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2993 lượt.

Vi Phong, dùng toàn bộ vòng tròn viên mãn của mình mà cọ xát.
“Ngươi không phải là Lăng Lăng!” Vi Phong đột nhiên thấp giọng nói một câu.
Tường Vi mới nghe, kinh hãi thất sắc, còn chưa kịp nghĩ ngợi gì, liền đã cảm thấy trước ngực truyền ra một trận cảm giác tê dại.
Hóa ra, Vi Phong đã cúi thấp đầu ngậm chặt lấy nụ hoa của nàng ta.
“A............” nàng ta sung sướng rên rỉ.
Dần dần, thân áo của nàng ta, vày dưới đều bị tuột hết ra, đến cả áo yếm và tiết khố cũng bị lột sạch sẽ, một thân hình hoàn mĩ không tỳ vết lồ lộ hiện ra trong không trung.
“Rất đẹp, Tường Vi, ngươi không những dịu dàng, lại còn có được một thân hình mê hoặc nhân tâm như vậy.” Vi Phong ngón tay rắn chắc nhẹ nhàng vuốt ve từng tấc da trên người nàng ta, “Vì là suy nghĩ cho hoàng nhi, trẫm nhẫn nại quá lâu rồi, trẫm quá đau khổ, chịu đựng quá đau khổ.”
Tường Vi thấy vậy, nghe vậy, nội tâm nổi lên từng trận nghi hoặc, nhunưg mà rất nhanh, nghi hoặc lại bị một loại cảm giác khác thay thế, đó là..........đó là một khoái cảm khó có thể hình dung, từ trước tới giờ chưa từng có, khiến nàng ta hạnh phúc muốn chết đi được.
“Trẫm là thiên tử, trẫm không nên chỉ yêu có một người, trẫm quyết định rồi, đồng thời yêu cả ngươi và Lăng Lăng! Tường Vi, ngươi muốn không? Muốn có được sự sủng ái của trẫm không?”
Ánh mắt Tường Vi cũng biến thành đờ đẫn, nàng ta hưng phấn đến mức muốn khóc ra rồi, “Có, có!”
“Có muốn không?” Hắn lại hỏi, khuôn mặt tuấn tú đẹp đẽ treo lên một nụ cười tà mị.
“Muốn......muốn!” Tường Vi chưa trải sự đời, bị trêu chọc cho không phân biệt được trời nam đất bắc, trong đầu sớm đã hướng về trạng thái trống rỗng, trong trí nhớ nàng ta giờ chỉ có duy nhất một việc, đó là nàng ta muốn có hắn, một cảm giác thực sự có được hắn.
“A, đau quá!” Một luồng cảm giác đau đớn như bị xé nát da thị truyền đến, khiến nàng ta đau đớn kêu khóc, nước mắt không ngừng tuôn rơi từ trong hốc mắt.
“Ngoan, lần đầu tiên là như vậy, sau này thì sẽ không đau nữa! Thoải mái nào, cùng trẫm cmả nhận sự kỳ diệu, trèo lên đỉnh cao nhất.”
Tường Vi nuốt lệ nở nụ cười, nhưng mà, còn chưa kịp hưởng thụ cái cảm giác diệu kỳ trong truyền thuyết, nàng ta đã mất đi tri giác.
Đợi tới lúc nàng ta tỉnh lại, phần thân bên dưới vẫn còn đau đớn day dứt.
“Tỉnh rồi?” Giọng nói Vi Phong vẫn trầm thấp.
“Hoàng thượng, lúc nãy.............”
Ánh mắt Vi Phong lộ ra một vẻ tội lỗi, “Xin lỗi, trẫm không để ý tới ngươi là lần đầu tiên, dùng lực quá mạnh, khiến cho ngươi hôn mê mất.”
Tường Vi khuôn mặt lộ lên chút ửng hồng, xấu hổ nhìn chặt lấy hắn, “Hoàng thượng, người lcú nãy..............lúc nãy nói muốn đồng thời có được dân nữ và hoàng hậu nương nương, lời nói đó có thật không?”
“Đương nhiên! Cảm giác mà ngươi cho trẫm, và Lăng Lăng hoàn toàn khác nhau. Nhưng mà, Lăng Lăng bây giờ đang mang thai, trẫm không thể kích thích nàng, cho nên.......”
Dân nữ hiểu, chỉ cần có được sự sủng ái của hoàng thượng, những thứ khác, dân nữ sẽ không tính tóan.”
“Quả nhiên đáng để trẫm yêu thích!” Vi Phong nhéo lên khuôn mặt nàng ta, hướng về phía cửa nhìn một cái.
Tường Vi quả nhiên là người cẩn thận tỉ mỉ, rất nhanh từ trên người hắn tuột xuống, “Hoàng thượng, hiệu quả của lần trị liệu ngày hôm nay rất tốt, dân nữ cáo lui trước.” Rất nhanh, nàng ta ngay ngắn mặc lại y phục.
Vi Phong không nói, chỉ yên lặng nhìn nàng ta, khuôn mặt cứ treo lên một biểu tình khó hiểu vô cùng.
Tường Vi xách lên chiếc làn, lại đối với hắn ngại ngùng xấu hổ nở nụ cười, mới từ từ tiến về phía cửa lớn.
Khi cửa lớn lại một lầ nữa bị đóng lại, tuấn dung VI Phong lâp tức trở nên âm u, từ phía sau rút ra một cây bút lông vừa thô vừa cứng, cây bút vốn dĩ có màu vàng nhạt, nay đã bị nhuốm lên một màu hồng, còn lấp lờ mang một mùi tanh tanh buồn nôn.






Sự Đột Biến Của Vi Phong
Đêm sâu yên tĩnh, thường khiến người ta không kiềm chế được sản sinh ra cảm giác cô đơn và trống rỗng.
Hàn Lăng lưng dựa vào thành giường chân co lại ngồi bó gối, nhìn ánh sáng không ngừng lay động phát ra từ ngọn nến phía trên bàn, nhớ lại những lới nói mà Cốc Thu và Ti Thải nói với nàng lúc sáng, nội tâm không ngừng tràn lên những ảnh hưởng ngầm, lăn tăn dậy sóng.
Nên tin ai? Bọn Cốc Thu? Hoặc là Vi Phong?
Trên góc độ là chị em bạn bè tốt, nàng nên tin tưởng vào Cốc Thu và Ti Thải; Nhưng trên lập trường là một người vợ, nàng nên có lòng tin với Vi Phong.
Vi Phong lại ấn nàng ngồi lại, dịu dàng lau đi hai giọt lệ cuối cùng còn vương trên mặt, tiếp tục ánh mắt không rời dán chặt vào nàng.
Bị hắn nhìn như vậy, Hàn Lăng cảm thấy có một chút không tự nhiên, cho nên lại nói: “Hoàng thượng cả ngày hôm nay bôn ba bên ngoài, chắc là rất mệt rồi, để thần thiếp hầu hạ người đi ngủ.”
Vi Phong vẫn không có chút phản ứng, ắnh mắt nghi hoặc thể hiện rõ tâm tình của hắn.
Hàn Lăng ngồi lại xuống, sau một lúc im lặng, ngẩng đầu, thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng, thần thiếp có một nghi vẫn, Dạ kia.......tên