The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1343166

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3166 lượt.

hông thể tiếp tục chịu đựng được nứa, triệt để đầu hàng rồi.
Sự chuyển động có nhịp điều đó từ nhẹ chuyển sang nhanh, từ dịu dàng chậm dãi chuyển sang cấp bách, Vi Phong cẩn thận từng tí một siết chặt lại tất cả, ánh mắt thâm tình dán chặt vào nàng, nhiệt tình khẩn thiết cảm nhận sự hưng phấn và vang dội.......
Không biết là thời gian qua đi bao lâu, nhiệt độ trong phòng từ cao dần dần giảm xuống thấp, tiếng rên rỉ và tiếng thở dốc cũng càng ngày càng nhỏ lại, Hàn Lăng nằm trong lòng của Vi Phong, hồi tưởng lại sự phóng túng và không để ý đến tất cả của lúc nãy, hàng trăm cảm xúc hỗn độn trong nàng.
Vi Phong lại một lần nữa kéo khuôn mặt nàng lên, do sự gột rửa của tình yêu mà giờ khuôn mặt ấy càng trở nên đẹp đẽ rung động lòng người, “Lăng Lăng, lúc nãy có vui vẻ không?!”
Vui vẻ? Đích xác vui vẻ, vui vẻ đến độ nàng không thể biểu đạt ra nổi, nhưng mà..........mới chỉ nghĩ đến Tường Vi cũng sắp sửa nhận được sự ‘sủng ái” như vậy từ hắn, đôi mắt đẹp long lanh của nàng lập tức phủ lên một màn ảm đạm và đau lòng. Không ngờ đến là bản thân cuối cùng cũng không thể giữ vững được.
Ngắm nhìn nàng, Vi Phong tiừng câu từng chữ, “trong ánh mắt trong trái tim của trẫm, Hàn Lăng chỉ có một, bất cứ ai muốn giả mạo, trẫm đều sẽ không mắc mưu, bởi vì, cơ thể của nàng sớm đã khắc lên một dấu ấn tại nơi sâu thẳm nhất trong trái tim.”
Hàn Lăng hơi kinh ngạc, đôi môi anh đào run rấy.
“Đúng rồi, Lăng Lăng, trẫm muốn kiểm tra nàng, bút lông ngoài việc có thể dùng để viết chữ ra, còn có thể làm được gì nữa?”
Hắn........Hắn sao lại tự nhiên hỏi cái này? Bút lông.......ngoài việc viết chữ, còn có thể làm gì? Hình như cũng chỉ có thể để viết chữ mà thôi!
“Không biết phải không?” khóe môi Vi Phong cong lên, nhếch ra thành một nụ cười ẩn chưa một ý nghĩa sâu sắc, “Tường Vi ngày hôm qua đã bị phá trinh rồi, đáng tiếc lãng phí mất một cây bút lông thượng đẳng........”
Hàn Lăng mắt chữ o mồm chữ a, hắn........hắn không lẽ...............trời ơi, vậy Tường Vi chẳng phải là........
Ý cười trên khuôn mặt của Vi Phong lại mau chóng mất đi, đôi mắt đen đựơc phủ đầy một lớp mây âm u và lạnh lẽo, “Bất cứ kẻ nào muốn tấn công người phụ nữ của trẫm, trẫm tuyệt không dễ dàng buông tha!”
Hóa ra, lời nói của Ti Thải và Cốc Thu đều là sự thật, Tường Vi đích xác là bị cái đó rồi, nhưng mà người làm việc đó không phải là Vi Phong, mà là một cây bút lông!! Một cây bút lông vừa thô vừa cứng!
“Hôm đó, nàng trên mặt nói là không có việc gì, nhưng trẫm rất rõ ràng trong tim nàng đang giấu một bí mật nào đó, cho nên nghêim khắc dò hỏi Lục công công, mới biết hôm đó nàng đã từng đứng ngoài cửa nhìn trộm.”
“Ta......” Hàn Lăng đột nhiên cúi đầu xuống.
“Mỗi lần trị liệu, trẫm và Tường Vi đều rất qui củ, cuối cùng là điều gì khiến nàng sản sinh ra sự phản ứng lớn như vậy? Còn nữa, mang thai tiến hành chuyện phòng the căn bản không phải là vấn đề gì to tát, trẫm đều có thể thoát ra từ trong ám ảnh, vậy vì sao mà sự bài xích của nàng lại vẫn kịch liệt như vậy. Rất nhiều những câu đố, cứ tồn tại mãi trong đầu trẫm, trẫm càng ngày càng phiền nào, đột nhiên đoán ra vấn đề có thể là tồn tại trong việc trị liệu, không ngờ tới quả nhiên là.........” Vi Phong rủ rỉ kẻ quá trinh hôm qua thử nghiệm và lập mưu bẫy Tường Vi.
“Chàng là chỉ, vẫn đề nằm ở trong mấy viên thuốc?”
“Ừm, trẫm ngậm nó trong mồm, nhân lúc nàng ta không chú ý thì nhổ ra, sau đó tương kế tựu kế. Xong việc, trẫm đưa viên thuốc đó cho thái y kiểm tra, thái y nói đó là khuy tâm tán, sau khi uống vào sẽ sản sinh ra ảo giác.”
“Làm cho đối phương tưởng rằng đó là người yêu thương của mình!” Hàn Lăng kể lại chuyện nàng đã hai lần âm thầm bắt gặp thấy cảnh Tường Vi mê hoặc hắn.
Tiếp sau, nàng lại vo cùng lo lắng nói, “Chàng lúc đó phát bệnh, tất cả thái y đều bó tay chịu thua, nhưng chỉ có nàng ta lại trị được bệnh, điều này cũng hơi huyễn hoặc đi! Trừ phi nguyên nhân gây bệnh có liên quan đến nàng ta?”
“Đối với việc này trẫm cũng cảm thấy nghi hoặc bứt rứt, nhưng mà lúc phát bệnh thì tuyệt đối không liên quan đến nàng ta, lần nàng ta trị liệu cho trẫm đó, là lần đầu tiên trẫm gặp nàng ta!”
Lần đầu tiên gặp nàng ta! Trong đầu Hàn Lăng bỗng chốc thông suốt, “Phong, chàng còn nhớ năm đó cùng với ta đi mua gạo ở đào Nguyên Thôn không, có một nữ tử áo vàng nuôi tằm!”
Nữ tử áo vàng nuôi tằm? Vi Phong hơi có chút suy nghĩ, hốt nhiên hiểu ra tất cả: “Là nàng ta! Lần đó trong lần nhảy quanh lửa trại, nàng ta vốn muôn mời trẫm nhảy cùng, nhưng trẫm lúc đó cả con tim đều đặt ở trên người nàng rồi.”
Hàn Lăng tiếp tục khổ sở suy nghĩ, thất kinh hồn vía kêu lên, “Là viên đậu tằm đó!”
“Đậu tằm?”
“Lúc mà chúng ta rời khỏi Đào Nguyên Thôn, nàng ta có tới đưa tiễn, tặng cho ta một quả cầu thêu tay sặc sỡ, còn chàng, thì lại là một hạt đậu tằm. Trời, chàng có lẽ nào bị trúng bùa độc không?” Nhớ lại đã từng xem trên ti vi, một số người con gái nuôi tằm của tộcMiêu Cương, chuyên môn hạ bùa độc đối với những người con trai mà bọn họ thích, tình độc!
“Trúng