Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2737 lượt.
là ai vậy? Thật đáng yêu!”
“Là nhi tử của Thục phi nương nương.”
“Cái gì?” Hàn Lăng lại một hồi kinh ngạc, thảm nào nhìn hắn quen quen, hóa ra là đứa con độc nhất của Vi Phong, tuy còn nhỏ tuổi đã có bóng dáng của Vi Phong rồi.
“Nhị Cẩu, sao Thục phi nương nương lại cho phép ngươi đưa tiểu hoàng tử đi?” Cốc Thu hoang mang hỏi.
“Hôm nay chính là gia hoa tiết hằng năm, theo thông lệ của hoàng triều, Hoàng thượng sẽ đem theo tứ phi đi hoàng từ tế bái, Thục phi nương nương cũng đi, phải tối đêm mới trở về. Khó khăn lắm mới được gặp các ngươi nên ta quyết định mang tiểu hoàng tử cùng di.” Nhị Cẩu giải thích, ý bảo Cốc Thu đừng lo lắng.
Gia hoa tiết! Hàn Lăng cũng có biết sơ qua về ngày hội này. Hoàng đế sẽ mang những phi tử nhị phẩm đến hoàng từ bái tế, mục đích là bẩm báo với tiên đế về sự hòa thuận trong hậu cung.
“Tiểu hoàng tử, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?” Hàn Lăng luôn luôn thích trẻ con, Vi Giác lớn lên lại xinh đẹp khả ái, liền kìm lòng không được hỏi chuyện hắn.
Tiểu hoàng tử tựa hồ sợ người lạ nên không trả lời, hai mắt to tròn tò mò nhìn Hàn Lăng.
“Đừng sợ, nói cho a di, a di cho ngươi kẹo.” Hàn Lăng ngỡ mình đang ở thế kỷ hai mươi mốt, chọn phương pháp dỗ trẻ bình thường nhất.
“Bổn hoàng tử tên Vi Giác, năm nay hai tuổi.” Rốt cục, hắn nghiêm trang trả lời, bộ dáng nghiêm nghiêm túc túc như một tiểu đại nhân.
“Giác hoàng tử, ta gọi Hàn Lăng, ngươi có thể gọi ta là Lăng a di!”
“Lăng, không đúng, hắn là nhi tử của Hoàng thượng, cần gọi là Lăng mẫu phi!” Cốc Thu vội vàng sửa.
“Mẫu phi?” Hàn Lăng hơi buồn cười. Nhưng nghĩ lại, không cần mười tháng hoài thai khổ cực, không cần thử nghiệm sự thống khổ của việc sinh con mà có sẵn luôn một nhi tử, huống hồ lại là một nhi tử vô cùng khả ái tuấn tú, cớ sao lại không làm cơ chứ! “Giác nhi ngoan, kêu một tiếng Lăng mẫu phi nào!”
“Lăng mẫu phi!” Tiếng nói non nớt vang lên.
“Oa, hắn gọi ta, hắn thật sự gọi!” Hàn Lăng kích động, hưng phấn ôm lấy Vi Giác quay vòng vòng.
Vi Giác cũng ôm chặt nàng, cười ha hả không ngừng. Cũng khó trách, do thân là tiểu hoàng tử, cung nô đối với hắn thái độ luôn cung kính dè dặt, phụ thân thì là vua một nước, đương nhiên không có nhiều thời gian chơi đùa cùng hắn; người thân cận nhất là mẫu thân Thục phi lại rất câu nệ lễ nghĩa, khẳng định sẽ không giống Hàn Lăng chơi đùa với hắn mà không cố kỵ gì.
Cốc Thu và Nhị Cẩu cũng bị sự vui sướng của hai người lây sang, gia nhập hàng ngũ các nàng, chạy nhảy chơi đùa trên cỏ.
Tai Họa Ngầm
Thời gian gần đây, Hàn Lăng rất vui vì có Vi Giác chơi cùng. Nhị Cẩu biết Hàn Lăng thích Vi Giác nên thường xuyên lén dẫn hắn đến chỗ Hàn Lăng chơi.
Việc này không thể để cho người khác biết, đặc biệt là Thục phi cho nên thời gian gặp mặt không lâu, thường là một canh giờ, thậm chí có lúc chỉ một khắc, nhưng đối với Hàn Lăng như vậy mà nói đã cảm thấy mỹ mãn rồi. (một khắc là bao lâu nhỉ?)
Hôm nay Thục phi về nhà mẹ đẻ (căn cứ lệ của hoàng triều, phi tần cấp bậc tứ phi trở lên hàng năm có thể về thăm nhà một lần), Nhị Cẩu liền nắm lấy thời cơ, mang tiểu hoàng tử tới Cúc Lăng các.
“Giác nhi ngoan, tới ăn thử kẹo táo đỏ Lăng mẫu phi làm. Chính Lăng mẫu phi tự mình xuống bếp làm đấy, bên ngoài không có đâu nha.” Hàn Lăng bưng điểm tâm vừa làm xong bón cho Vi Giác.
Vi Giác vui vẻ há miệng, ăn ngon lành.
“Thế nào? Ăn có ngon không?”
“Rất ngon! Rất rất ngon! Lăng mẫu phi thật giỏi!” Từ ‘thật giỏi’ này là hắn học từ Hàn Lăng.
“Thật sao?” Hàn Lăng cũng cho một miếng vào miệng, trên mặt nở nụ cười thỏa mãn, “Thật sự là không tệ a! Nhị Cẩu, ngươi cũng thử một chút đi.”
Nhị Cẩu chần chứ cầm lấy một miếng, ăn thử rồi cũng trầm trồ không ngớt.
Nhìn thấy vẻ mặt hân hoan của Nhị Cẩu, Hàn Lăng sau khi đắn đo lo lắng hồi lâu cũng đem kế hoạch “có phúc cùng hưởng” nói ra: “Nhị Cẩu, hay là ta nói với Hoàng thượng để cho ngươi lại chỗ này của ta?”
Mắt Nhị Cẩu lập tức sáng lên vui sướng, đáng tiếc là lại mất đi rất nhanh, “Lăng, cám ơn ngươi. Nhưng ta nghĩ không cần đâu, để tránh làm Thục phi nương nương tức giận.”
Hàn Lăng nghe xong sắc mặt cũng ảm đạm xuống. Đúng là cung nô trong từng cung điện đều do phủ Nội Vụ thống nhất an bài, rất ít khi có hiện tượng phi tần đòi nô tài của tần phi khác. Vạn nhất bản thân làm như vậy, Thục phi chắc chắn rất oán hận, cho rằng bản thân cậy vào việc được Hoàng thượng sủng ái mà khiêu chiến với nàng.
“Lăng, đừng buồn. Kỳ thật ta hiện tại rất tốt.” Nhị Cẩu an ủi, “Ta mà ở lại đây thì sẽ không có ai đem hoàng tử đến chơi cùng ngươi nữa.”
“Nhưng mà…” Hàn Lăng còn muốn nói thêm nhưng Vi Phong đã xuất hiện.
“Phụ hoàng!” Vi Giác vừa thấy Vi phong đến, hưng phấn chạy ào vào trong lòng hắn.
Vi Phong thấy hắn thì kinh ngạc một chặp, sau đó ôm lấy hắn, hôn vài cái, tuấn nhan hiện ra tình phụ tử nhu hòa hiếm thấy. Một lát sau, hắn đặt Vi Giác xuống, đi tới trước mặt Hàn Lăng, “Lăng Lăng, sao Giác nhi lại ở đây?”
“Hoàng thượng xin bớt giận, đây là ý của nô tài. Nô tài biết Lăng chiêu nghi thích tiểu