80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2732 lượt.

hoàng tử nên mang tiểu hoàng tử tới đây. Chiêu nghi nàng không có ác ý, nàng đối xử với tiểu hoàng tử rất tốt, chẳng những dạy tiểu hoàng tử học mà còn thường xuyên làm đồ ăn ngon cho tiểu hoàng tử.” Nhị Cẩu cho là Vi Phong muốn trách tội, vội vàng quỳ xuống trả lời.
“Đứng lên đi, trẫm không trách Lăng chiêu nghi.”
“Đa tạ Hoàng thượng.” Nhị Cẩu thở ra một hơi.
“Lăng Lăng, ngươi thích tiểu hài tử như vậy, không bằng trẫm cũng ban cho ngươi một đứa!” Vi Phong ôm lấy Hàn Lăng đi tới trước chiếc ghế dựa.
“A?” Hàn Lăng nhất thời sững sờ.
“Ngươi.. sao lại có vẻ mặt này chứ!” tuấn dung Vi Phong lộ vẻ không vui, rất nhiều phi tần muốn ân điển này mà còn không được!
Nói thừa, nàng không thương hắn, sao lại cam tâm tình nguyện mang kết tinh tình yêu của hắn? Hàn Lăng trong lòng cho dù khinh thường, cũng cười nói: “Thần thiếp đích xác thích tiểu hài tử, nhưng nghe nói… nghe nói sinh hài tử rất đau…”
“Cái… này không cần lo lắng, đến lúc đó trẫm sẽ tuyên thái y của Thái Y viện, trẫm cũng sẽ tự mình bồi bên cạnh ngươi. Trẫm là thiên tử, có thể cho ngươi an ủi, cho ngươi sức mạnh, để ngươi bình an sinh ra Long nhi!”
“Ách, đa tạ Hoàng thượng ân điển, kỳ thật việc này… cứ để thuận theo tự nhiên đi.” Điều kiện tiên quyết để sinh hài tử là gì chứ? Khó khăn lắm mới làm hắn ‘xuất hồ ý liêu’ cũng không truyền nàng thị tẩm, nàng sao lại tự nhiên dâng lên chứ? (xuất hồ ý liêu là gì hả các bạn? Mình ngại tra google quá)
Lần này trên mặt, trên ánh mắt Vi Phong không còn là vẻ không vui mà là thất vọng cùng mất mát.
Hàn Lăng nhìn hắn, không biết sao trong lòng lại xuất hiện một thoáng yêu thương cùng khó chịu, liền lấy kẹo táo đỏ trên bàn đưa tới trước mặt Vi Phong, “Hoàng thượng, đây là kẹo táo đỏ thần thiếp tự làm, thỉnh người thử một miếng rồi cho ý kiến!”
Vi Phong vẫn ấm ức không thôi, rã rời cầm một khối kẹo bỏ vào miệng, khuôn mặt bỗng bừng sáng, hô lên: “Lăng Lăng, cái này… thật là người làm sao?”
“Người có ý tứ gì thế?” Hàn Lăng tự nhiên mân mê cái miệng nhỏ nhắn.
Vi Phong lại ôm nàng, nhìn vào đôi môi đỏ mọng của nàng, “Trẫm thật là ngạc nhiên, thật cao hứng! Đây là điểm tâm ngon nhất trẫm từng ăn.”
“Ba hoa!” Hàn Lăng mặt đỏ bừng, nội tâm vui vẻ.
“Lăng mẫu phi là mẫu phi đẹp nhất trên đời này, làm điểm tâm cũng ngon nhất trên đời này, Lăng mẫu phi là tốt nhất, tốt nhất…!” Lúc này Vi Giác cũng chạy tới hét lớn. (Cha nào con nấy!)
“Phụ tử các ngươi thật là giống nhau! Miệng như bôi mật vậy!” Hàn Lăng hờn dỗi nhìn bọn họ, tay cầm kẹo táo đỏ cho vào miệng.
Vi Phong và Vi Giác cũng không chịu thua, cùng vào ăn thi với nàng.
Sau đó, bọn họ vừa ăn điểm tâm vừa nói chuyện phiếm, hưởng thụ cảnh bình yên vui vẻ. Mãi đến khi thái giám tới thông báo có đại thần đang chờ yết kiến ở Dụ Nhân cung, Vi Phong mới lưu luyến rời đi.
Vi Phong vừa rời đi chưa lâu thì Thục phi xuất hiện ở Cúc Lăng cung, nhìn thấy Vi Giác và Hàn Lăng thân thiết, sung sướng chơi chung với nhau thì trên mặt hiện lên một tia ghen tỵ, hầm hầm đi tới, giật lại Vi Giác từ tay Hàn Lăng.
“Thục phi nương nương?” Nhìn thấy nàng, Hàn lăng một hồi kinh ngạc. Nàng không phải là về nhà mẹ đẻ thăm viếng đến tối đêm mới hồi cung sao? Sao lại về nhanh như vậy?
“Ngươi, tiện nhân kia, yêu hoặc Hoàng thượng, lại còn động đến hoàng nhi của bổn cung, hoàng nhi mà có chuyện gì, bổn cung sẽ hỏi tội ngươi!”
“Thục phi nương nương, người hiểu lầm rồi. Ta thừa nhận đã mang tiểu hoàng tử tới đây mà chưa được người cho phép, là lỗi của ta, nhưng ta thực tâm thích tiểu hoàng tử, ta không hề có ác ý!”
“Hừ, thực tâm thích? Bổn cung không phải là Hoàng thượng, ngươi đừng ở chỗ này giả tình giả nghĩa! Thu hồi lại yêu thuật của ngươi đi!”
“Mẫu phi, sao người lại nổi giận với Lăng mẫu phi?” Vi Giác đột nhiên hỏi một câu, trong giọng nói có chút hờn giận không vui.
Thục phi nghe xong thì lửa giận càng bốc cao, “Giác nhi, ngươi gọi nàng là cái gì? Ai cho ngươi gọi như vậy?” Sau đó liền đảo mắt nhìn về phía Hàn Lăng, “Tiện nhân, ngươi rốt cục đã làm gì hoàng nhi của ta, còn không thực thà khai ra?”
“Ta…” Hàn Lăng oan ức mà không biết nói gì cho phải.
“Ba!” Thục phi bất ngờ giáng xuống Hàn Lăng một cái tát.
“Uy, sao ngươi lại đánh người!” Hàn Lăng che hai gò má, bắt đầu nổi giận.
“Mẫu phi xấu xa, mẫu phi đánh người, mẫu phi xấu xa!” Vi Giác thấy thế khóc òa lên, hai tay liên tục đánh vào Thục phi.
Thục phi nhìn Hàn Lăng, lại nhìn Vi Giác, hàm răng cắn chặt, một lần nữa giơ tay trái, bất quá lần này là đánh vào mặt Nhị Cẩu, “Cẩu nô tài, ăn cây táo, rào cây sung!”
“Thục phi, là ta kêu Nhị Cẩu mang tiểu hoàng tử tới, hắn chỉ phụng mệnh hành sự mà thôi, ngươi cần gì trút giận lên hắn?” Thấy gò má Nhị Cẩu hiện lên dấu năm ngón tay, Hàn Lăng hết sức đau lòng.
“Bổn cung giáo huấn nô tài, đến lượt ngươi quản sao?”
“Ngươi…”
“Lăng chiêu nghi xin đừng nói nữa!” Nhị cẩu lắc đầu, dùng ánh mắt nói cho nàng hắn không có việc gì, nàng không cần lo lắng, cũng không cần nói cho hắn.
“Nô tài đáng chết, bổn cung trở về sẽ