Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2723 lượt.
tử dùng.”
Vi Phong bừng tỉnh, để phối hợp việc thị tẩm cho hậu cung phi tần, hoàng triều có chuyên gia nghiên cứu, chế tạo loại thuốc như thế.
“Trương công công, làm sao vậy?” Cảm thấy được Trương công công sắc mặt có điểm biến hóa, Vi phong hỏi.
“Ách, nô tài đang nghĩ, thuốc này sao lại thiếu mất một lọ.”
“Thiếu một lọ? Không phải Kính sự phòng các ngươi mỗi lần phân phối thuốc đều có ghi lại tên hay sao?
“Đúng là như vậy. Nửa tháng trước, nô tài nhớ thuốc này tổng cộng có hai mươi bình, Trang quý nhân và Hoa Tần nương nương mỗi người lĩnh một lọ, như vậy phải còn lại mười tám bình mới đùng, mà ở đây lại chỉ có mười bảy bình.” Trương công công quay lại bàn, giở cuốn sổ ra xem, đúng la thiếu mất một lọ.
Vi Phong nghe xong thì giật mình, im lặng rất lâu mới nói: “Việc này cũng không to tát gì, không cần tái truy cứu, chỉ cần phân phó người trông giữ cẩn thận là được.”
“Nô tài tuân mệnh!”
“Hoàng thượng, Hoàng thượng”
Vi Phong hoàn hồn, thấy bàn tay nhỏ bé của Hàn Lăng đang phe phẩy trước mặt mình. Hắn cầm lấy bàn trắng nõn mềm mại ấy và hỏi: “Lăng Lăng, trẫm nhớ ngươi từng nói, làm việc… đó, chỉ có thể cùng với người mình yêu mới có cảm giác, đúng không?”
“Việc này…” Hàn Lăng kinh ngạc một hồi, nam nhân này hôm nay bị làm sao vậy, toàn nói những việc kỳ lạ!
“Đi thôi!” Vi Phong ôm nàng tới phòng ăn. Trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên một nét vui vẻ. Không sai, hắn vừa thoáng nghĩ lại lần đầu thị tẩm, nàng đã làm hắn mất hồn như thế nào, nhưng hắn càng muốn nàng tình nguyện hơn, chỉ mong tới lúc đó thì không chỉ bản thân khoái nhạc, mà cả nàng cũng có “cảm giác”.
Hàn Lăng không hiểu nội tình, lòng đầy hồ nghi nhưng cũng không thể làm gì khác hơn là để mặc hắn ôm lấy, cùng nhau đi dùng bữa.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
Trời cao vòi vọi, mây trắng lả lướt, mặt cỏ xanh xanh, cảnh vật thanh lương hợp lòng người.
Hàn Lăng và Cốc Thu đang sánh vai ngồi trên mặt cỏ mềm, tận hưởng ánh nắng. Đã một thời gian ngắn, các nàng không được ở chung như vậy.
“Cốc Thu, Hoàng thượng gần đây… có đi tìm ngươi không?” Hàn Lăng lo lắng hồi lâu, không nhịn được hỏi.
Cốc Thu lắc đầu, “Từ khi ta vào Thu Di các, Hoàng thượng chỉ ghé qua một lần, chính là khi ngươi nổi giận chạy tới chất vấn ta.”
Hàn Lăng nghe xong thì thập phần buồn bực, phát giác Cốc Thu cũng không có biểu tình gì thất lạc hay khổ sở mới lại cảm thấy vui mừng.
Cốc Thu cũng nhìn Hàn Lăng một hổi mới nói: “Lăng, kỳ thật… kỳ thật có chuyện ta rất muốn nói với ngươi.”
“Ân?”
“Ta sở dĩ trở thành người của Hoàng thượng đúng là vì cứu ngươi, mà không phải vì vinh hoa phú quý.” Cốc Thu kể hết cho Hàn Lăng nghe nàng đã cầu khẩn Vi Phong thế nào, điều kiện Vi Phong đưa ra ra sao, “Hoàng thượng phong ngươi làm chiêu nghi, ta nghĩ hắn sẽ không lại đối đãi với ngươi như vậy nữa.”
“Ngươi sở dĩ làm như vậy, đều là bởi vì hoàng thượng uy hiếp?”
“Ừ! Hắn còn cảnh cáo ta không được nói cho ngươi sự thật, nếu không sẽ trừng phạt ngươi. Vì bảo vệ ngươi, ta phải chấp nhận.”
Mình đoán không sai mà! Hàn Lăng trầm mặc.
“Lăng, Hoàng thượng sao lại làm như vậy?”
Hàn Lăng không trả lời mà hỏi lại Cốc Thu: “Cốc Thu, trừ… lần đầu tiên ra, Hoàng thượng sau này có tuyên ngươi thị tẩm lần nào không?
“Không có! Kỳ thật, ta cũng không rõ ràng lắm lần đầu tiên xảy ra chuyện gì, ta chỉ nhớ sau khi thấy cái… kia… cái… kia của Hoàng thượng, ta liền hôn mê bất tỉnh. Ngày thứ hai tỉnh lại, Hoàng thượng liền nói ta là người của hắn. Lăng, ngươi sẽ không trách ta đến giờ mới nói với ngươi chứ?”
“Ngốc, sao thế được!” Hàn Lăng nhìn nàng. Tất cả đều do Vi Phong làm ra, muốn trách, cũng chỉ có thể trách hắn! Đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, Hàn Lăng lại hỏi: “Cốc Thu, ta phát hiện dạo gần đây Cẩm Hoành thường xuyên tìm ngươi, các ngươi trong lúc đó…”
“Ta…”
“Cốc Thu, ngươi hiện tại thân phận đã khác, chúng phi hậu cung luôn trừng mắt nhìn vào, Cẩm Hoành là một nam nhân, ngươi mà đi cùng hắn sẽ gây chú ý.” Cốc Thu và Cẩm Hoành có tình ý, gặp nhau không thể làm ngơ, Hàn Lăng đương nhiên hiểu rõ, chỉ sợ những kẻ lòng dạ hẹp hòi sẽ lấy cớ gây sóng gió, gắn cho bọn họ tội danh thông dâm, như vậy thì hậu quả thực không chịu nổi.
“Ừ, sau này ta sẽ chú ý, ngươi đừng lo lắng.” Cốc Thu gật đầu, “Được, Lăng, ngươi từng nói làm nữ nhân của Hoàng thượng rồi sẽ không thể ra khỏi hoàng cung, chúng ta tương lai phải làm thế nào? Có phải sẽ cả đời ở chỗ này?”
Tương lai làm sao bây giờ? Tương lai làm sao bây giờ? Hàn Lăng cũng thực hoang mang, mờ mịt về tương lai. Hôm nay đã danh chính ngôn thuận, nguy cơ bị dẫn đi thị tẩm càng lớn, mà không thể lần nào cũng “có nguyệt sự” được; mặt khác, cho dù có dùng tài nghệ “bài bạc” cũng chưa chắc trụ được lâu. Chẳng lẽ mình sẽ thật sự thất thân cho Vi Phong?
“Lăng, Cốc Thu!” Nhị cẩu đến, tạm thời kéo Hàn Lăng ra khỏi phiền não.
“Nhị Cẩu, ngươi tới trễ!” Hàn Lăng đứng lên, mỉm cười chào hắn, nhìn thấy tiểu hài đồng xinh xắn bên cạnh hắn thì không khỏi thán phục: “Nhị Cẩu, hắn… hắn