Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2730 lượt.

g biết Lăng chiêu nghi có xuất hiện những biểu hiện này không?
Thì thào tự nói! Lời nói không mạch lạc! Vi Phong thầm giật mình, những dấu hiệu này Lăng đều có.
“Lam thái ý, bệnh này… chẩn trị như thế nào? Cần bao lâu mới có thể hồi phục?”
“Hồi Hoàng thượng, tình trạng của Lăng chiêu nghi không quá nghiêm trọng, trị sẽ không quá khó. Nhưng những bệnh như vậy không thể đoán trước được, còn dựa vào ý chí cùng định lực của người bệnh.” Lam thái y vuốt chòm râu, tiếp tục nói: “Vi thần cho rằng trước hết cần tìm được mấu chốt phát bệnh cho Lăng chiêu nghi, nếu như cái chết của tiểu hoàng tử và Lăng chiêu nghi không có liên qua thì phải nhanh chóng tìm ra hung thủ, như vậy sẽ có trợ giúp rất lớn cho bệnh tình của nàng.”
Lam thái y vừa dứt lời, Thục phi lập tức nổi giận, “Lam thái y, ngươi đừng ở đây nói lung tung! Tiện nhân kia rõ ràng là hung thủ, còn tìm hung thủ thật sự nào ở đâu?”
“Vi thần… vi thần cũng chỉ nhìn bệnh mà nói.” Lam thái y sợ hãi cúi đầu, tiếng nói cũng càng ngày càng thấp.
“Nhìn bệnh mà nói? Bổn cung thấy ngươi căn bản là nói bậy!”
“Thiên tạo nghiệp chướng còn có thể tha, tự tạo nghiệp chướng không thể sống. Tiện nhân kia dã phạm sai lầm tày trời như vậy, không thể thoát chết. Hoàng thượng, thỉnh người mau xử tử nàng, nói không chừng như vậy còn thỏa mãn tâm nguyện của nàng, dù sao nàng cũng muốn sám hối, không phải sao?” Vân phi nói.
Sau đó các nữ nhân khác cũng bắt đầu nghị luận.
Nhìn những nữ nhân ồn ào không ngớt, lại nhìn nhìn Hàn Lăng đang hỗn loạn, một cảm giác bất lực chưa từng có tràn về, Vi Phong tâm loạn như ma, trơ mắt nhìn chúng nhân, cuối cùng nghiêm túc nói: “Giác nhi là hoàng nhi của trẫm, với hung thủ thật sự, trẫm tuyệt đối không tha thứ. Thục phi, trẫm sẽ cho ngươi một cái công đạo, còn những kẻ khác, trở về hết cho trẫm! Trẫm không muốn thấy bất cứ kẻ nào nhân cơ hội làm loạn, nếu không đừng trách trẫm hành sự theo lẽ công bằng!”
Trên khuôn mặt tuấn mỹ không lộ ra chút tức giận nào mà lại toát ra khí thế khiếp người, làm cho người khác không lạnh mà run, không chiến mà kinh, không thể không nghe theo! Cả phòng lao trở lại yên tĩnh.
Chỉ chốc lát, Vi Phong đứng lên, lạnh lùng nhìn qua các nàng một lần nữa rồi bước ra ngoài. Lúc đến cửa phòng giam, hắn nghiêm giọng phân phó ngục tốt, “Trông giữ Lăng chiêu nghi cho cẩn thận, không được sự đồng ý của trẫm, bất luật kẻ nào cũng không được tiến vào phòng nửa bước!”
Vi Phong đi ra ngoài, Lục công công và Lam thái y cũng theo sau, Vân phi cùng bọn Thục phi tức giận trợn mắt nhìn Hàn Lăng rồi cũng phải không cam lòng rời đi.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
Đã canh hai, nơi nơi bóng tối bủa vây, tĩnh lặng bao trùm. Ngự thư phòng nơi Dụ Nhân cung, ngọn đèn dầu vẫn sáng, Vi Phong ngồi trên ghế, hai mày khóa lại, nhìn đống tấu chương trên bàn mà một chữ cũng không thấy.
Mới chỉ một ngày thôi mà Lăng Lăng đã thay đổi như thành một con người khác, khuôn mặt thanh lệ thoát tục trở nên ảm đạm thất thần; đôi mắt vốn dĩ to sáng ngời luôn toát lên sự thông minh lanh lợi nay cũng trở nên mờ mịt vô hồn. Rốt cục đã có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ đúng như Lam thái y nói, lương tâm nàng đang cắn rứt nên để bản thân chịu đựng?
Lúc chiều ở phòng giam hắn đã để ý ngón tay cái của nàng, đúng là nhiễm một khối hồng, xem ra dấu tay trên giấy nhận tội đúng là của nàng, nhưng nàng vốn không phải là hung thủ, tại sao lại điểm chỉ? Còn nữa, nàng lại tự nhiên cho rằng hắn là Giác nhi!
“Lăng Lăng, rốt cuộc ngươi đã xảy ra chuyện gì?” Đặt tấu chương trong tay xuống, Vi Phong dựa người ra sau, hai mắt nhắm lại. Nhìn hắn có vẻ trầm tĩnh, kiên cường vậy chứ thực ra lòng chất chứa đầy đau thương cùng lo lắng.
Đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra, Lục công công đi vào, nhìn thấy Vi Phong hai mắt nhắm nghiền thì do dự một lúc, cuối cùng cũng bẩm báo: “Hoàng thượng, nô tài của Thục Hoa cung cầu kiến.”
“Không gặp!” Vi Phong không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, mắt cũng không thèm mở ra.
Lục công công tĩnh mặc một chút rồi nói tiếp: “Hoàng thượng, hắn nói hắn là Nhị Cẩu, có việc khẩn yếu cần bẩm báo người, về Lăng chiêu nghi.”
Nhị Cẩu… Nhị Cẩu! Vi phong lập tức mở mắt ra, hướng người về phía trước, gấp giọng phân phó: “Cho hắn vào!”
Lục công công đi ra ngoài, không lâu sau Nhị cẩu đi vào.
“Nô tài tham kiến Hoàng thượng!” Nhị Cẩu hết sức lo sợ đi tới trước bàn, cung kính hành lễ.
“Hãy bình thân.”
“Tạ Hoàng thượng!” Nhị cẩu hơi ngẩng đầu, rụt rè nhìn Vi phong, lại quỳ xuống đất, “Hoàng thượng, nô tài đáng chết, nô tài nhất thời nóng giận đã sát hại tiểu hoàng tử, thỉnh hoàng thượng giáng tội.”
Ánh mắt Vi Phong sắt lại, lập tức ngồi thẳng lên.
“Hoàng thượng, Lăng chiêu nghi bị oan, nô tài mới là hung thủ thật sự. Thỉnh Hoàng thượng tha cho nàng.” Lúc này, Nhị Cẩu một lần nữa ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào Vi Phong.
“Ngươi nói mình là hung thủ, tại sao lúc đó lại không thừa nhận, mà chờ tới giờ mới nói?” Vi Phong ngăn chặn những nghi hoặc trong lòng, tuấn dung vẫn rất bình tĩnh. “Ngươi vốn


Teya Salat