Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2738 lượt.
về cấp bậc, địa vị còn thấp hơn ngươi, sau này nói chuyện với ta không cần khách khí như thế, cứ trực tiếp gọi tên ta.”
Ti Thải trầm mặc trong chốc lát rồi gật đầu.
“Cho dù có đi cũng phải no bụng đã. Cốc Thu, chúng ta tiếp tục ăn cơm. Được, Ti Thải, ngươi dùng cơm chưa? Hay là cùng ăn luôn?”
“Nô tỳ… ta đã ăn rồi, các ngươi nhanh đi ăn đi. Ta ở đây chờ ngươi.”
“Được!” Hàn Lăng hiểu rõ cá tính của Ti Thải nên không miễn cưỡng nữa, nàng cùng Cốc Thu trở lại phòng tiếp tục bữa cơm.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
“Còn đang nghĩ đến Nhị Cẩu và tiểu hoàng tử sao?” Nương theo tiếng bước chân nhỏ, Ti Thải đi đến.
Hàn Lăng nhìn nàng, yếu ớt nói: “Nhớ tới hắn và Giác nhi trước khi ngủ đã trở thành việc không thể thiếu đối với ta rồi.”
“Người chết không thể sống lại, tất cả đều là số mệnh, vận mệnh đã như vậy, không ai có thể thay đổi.”
“Không, kỳ thật ta có thể thay đổi. Chỉ cần ta không sâm tuyển cung nữ, không tiến cung, Nhị Cẩu và tiểu hoàng tử sẽ không phải chết.”
“Ý trời không thể tránh, ngươi chẳng qua chỉ là một điểm trong vận mệnh của Nhị Cẩu và tiểu hoàng tử mà thôi. Cho nên ngươi không cần tự trách. Người cũng đã chết rồi, ngươi có khổ sở, sám hối đi nữa thì bọn họ cũng không thể sống lại. Ta nghĩ, bọn họ ở trên trời cũng hy vọng được thấy ngươi sống vui vẻ.”
“Ta biết, nhưng mà…” Hàn Lăng lệ lại bắt đầu rơi.
“Hãy khóc một lần cuối đi, đưa tiễn bọn họ, để cho bọn họ đi được an tâm, nhé?” Ti Thải cũng rơi lệ, đưa tay ôm Hàn Lăng.
Rốt cục Hàn Lăng cũng không nén được nữa, gục trên vai Ti Thải, thương tâm khóc nấc lên.
Rất lâu rất lâu sau, tiếng khóc thê thảm của Hàn Lăng từ từ chuyển thành tiếng thút thít, cuối cùng thì ngừng hẳn. Lấy ống tay áo lau đi nước mắt trên mặt, Hàn Lăng nhìn chăm chú vào Ti Thải, nói lời cảm tạ từ đáy lòng, “Cám ơn ngươi, Ti Thải!”
“Đồ ngốc này, đến bây giờ vẫn còn khách khí với ta.”
“Mẹ của ta… có nói với ta, đối với người đối xử tốt với mình thì phải ghi khắc trong tâm khảm. Mặc kệ thế nào, ta vẫn sẽ nói tiếng cám ơn với ngươi. Bởi vì xuất thân thấp hèn, ta và Cốc Thu thường bị người ta cười nhạo, khi dễ, nhưng ngươi thì khác, ngươi không vì xuất thân cao quý mà khinh bỉ hay coi thường chúng ta.”
“Nghe đến đó trong mắt Ti Thải hiện lên một tia hoảng hốt, than nhẹ: “Có những người, cao quý là nhờ vào thân phận; có những người cao quý là do bồi dưỡng. Hoàng cung là tượng trưng cho quyền quý, tôn quý, chẳng những làm thay đổi bề ngoài của con người mà còn thay đổi cả bên trong nữa. Nhìn thấy ngươi và Cốc Thu, ta như thấy lại mình năm đó.”
“Ngươi năm đó?”
Ti Thải chần chừ một hồi, cuối cùng nói ra: “Kỳ thật, ta và các ngươi giống nhau, đều sinh ra trong gia đình nghèo khổ.”
Hàn Lăng trợn mắt há mồm vì ngạc nhiên. Nàng còn tưởng rằng quản sự cả ba ti đều xuất thân từ hào môn thế gia chứ.
“Hai mươi lăm năm trước, mẹ ta vừa tròn mười sáu tuổi. Có một ngày nàng đi đưa cơm cho ông ngoại thì bị kẻ gian làm nhục. Hai tháng sau thân thể bắt đầu khác thường, mời đại phu tới mới biết đã có bầu. Ông ngoại và bà ngoại vừa xấu hổ lại vừa thương tâm, lập tức gọi đại phu phá bỏ cái thai, đại phu lại nói thân thể mẹ ta không thích hợp để phá, nếu không tính mạng khó bảo toàn. Vì vậy, mẹ ta phải chịu mọi lời bàn tán, chỉ trỏ của người trong thôn, hoài thai chín tháng mười ngày thì sinh ra một nữ hài, đó chính là ta.”
“A?” Hàn lăng không khỏi kinh hô.
Ti Thải ngừng một lúc rồi tiếp tục nói: “Ta là nghiệt chủng, vốn không nên giữ, nhưng để bảo toàn tính mạng cho mẹ ta thì không còn cách nào khác. Ông bà ngoại liền quyết định sẽ giết ta sau khi ta ra đời. Tuy nhiên, mẹ ta sau khi nhìn thấy ta thì quyết liệt chống đối ông bà ngoại. Thôn dân càng ngày càng cười nhạo, khinh rẻ nhà ta. Vì bảo vệ ta, khi ta được tám tuổi, mẹ ta liền dẫn ta đi tha hương. Chưa lập gia đình mà có con, bất kể mẹ con ta đi đến đâu cũng bị đối xử khắc nghiệt, cuộc sống vô cùng khốn khổ và tuyệt vọng. Hơn nữa, bị người đả kích lâu, mẹ ta tích tụ uất ức trong tâm sinh ra bệnh nặng, khi đó ta mới mười lăm tuổi. Vì muốn chăm sóc cho mẹ, ta đi làm công cho người ta. Trong đợt tuyển cung nữ ba năm một lần, nữ nhi nhà ta làm công bị chọn trúng. Bọn họ không nỡ để nữ nhi đi nên hỏi ta có muốn thế thân không. Ta thấy làm cung nữ bổng lộc cao như vậy liền chấp nhận. Vào hoàng cung rồi ta luôn chịu khó, hành sự cẩn thận, mong cho ba năm qua đi để được trở về đoàn tụ cùng mẹ. Đáng tiếc một người đồng hương tốt bụng đã cho ta biết mẹ ta vì buồn bực, bệnh tình trở nên nguy kịch mà chết.”
“Vậy cha ngươi đâu?” Hàn Lăng đã sớm lệ vương đầy mặt, cảm thấy khổ sở, đau lòng thay cho cảnh ngộ bi thảm của Ti Thải.
“Không biết. mẹ ta cũng không rõ cha ta là ai, bởi vì… nàng bị chuốc thuốc mê.”
“Sao lại thành ra thế này? Ba năm qua rồi, sao ngươi không xuất cung?”
“Xuất cung?” Ti Thải cười khổ một tiếng, “Mẹ ta đã chết, nhà cũng không có. Ta chỉ xin nghỉ một tháng để an táng mẹ ta thật tốt rồi lại trở lại đây.”
“Vậy ngươi làm thế nào mà từ địa vị một cung nữ n